Nhân ngày sinh nhựt thứ 80 (1931-2011) và sau 25 phục vụ trong thiên chức Phó Tế Vĩnh Viễn (1986-2011), một mình ngồi trong phòng vắng, hồi tưởng lại chặng đường đã đi, những buồn vui cũng như những thành công, thất bại gặp phải, tôi cảm nghiệm được rằng “Chúa vẫn thương tôi”.
Sau đây là một vài kỷ niệm đẹp mà tôi còn giữ và sẽ mang theo qua bên kia thế giới như món quà dâng cho Chúa.
Anh cùng gia đình gồm một vợ ba con qua Mỹ định cư theo diện bán chính thức (do VC tổ chức). Tại trại tỵ nạn Mã lai, anh được khám nghiệm và phát hiện ra rằng anh mắc phải chứng bệnh ung thư xương.
Đến Mỹ, gia đình anh được một nhà thờ Tin lành Baptist bảo trợ. Họ tận tình giúp đỡ cả về vật chất lẩn tinh thần. Mùa thu năm ấy ở miền Trung Tây nước Mỹ trời rất đẹp và cũng rất lạnh. Rồi một buổi chiều Chúa Nhật, họ đem gia đình anh đến một giòng sông để làm phép Báp-têm trước sự chứng kiến của cộng đoàn gồm có Mỹ lẫn Việt. Bắt đầu từ đứa con trai út. Mục sư dìm em xuống nước rồi kéo lên, ba lần. Tới phiên anh, anh nhất định không chịu vì sợ lạnh. Bắt đầu từ đó, hằng ngày có người đến đọc kinh thánh và truyền đạo cho anh và gia đình anh.
Vào dịp Thanksgiving, người Mỹ thường tặng gà tây và quà cho người nghèo. Sau lúc tan sở, có môt bà Mỹ già trao cho tôi tờ $100,00 và dặn tôi muốn cho ai tuỳ ý. Tôi nghĩ ngay đến anh Phạm Thọ. Tôi đến gặp anh và tặng anh số tiền trên. Anh nhất mực từ chối, anh nói để nhường lại cho người nghèo hơn. Tôi nói người nghèo thì tôi có thể gặp hằng ngày, nhưng đối với anh thì không, vì tôi biết bệnh ung thư của anh, các bác sĩ cho biết anh chỉ còn sống từ sáu tháng đến một năm thôi.
Anh chấp nhận. Cánh cửa hé mở. Từ đó ngày nào sau giờ làm việc tôi cũng đến thăm anh, đem tình thương và ơn cứu độ của Chúa đến cho anh. Biết thế, vị mục sư (người Việt) cũng cắt cử người đến vào giờ ấy, đôi khi chính vị mục sư cũng đến nữa. Đây là một trận chiến cam go.
Một chiều nọ, trước mặt vị mục sư, anh thẳng thắn nói: “Cũng là Đức Jesus Christ, mà Đức Jesus Christ do bác Ngọc trình bày thì gần gũi với tôi hơn, thích hợp với tôi hơn. Vậy xin mục sư để tôi theo Chúa với con đường mà tôi lựa chọn”. Vị mục sư goodbye ra về. Anh chăm chỉ lắng nghe Lời Chúa và xin được rửa tội lúc còn tỉnh táo, kẻo sợ gia đình ngăn trở khi anh không còn làm chủ được chính mình nữa.
Tôi đã rửa tội cho anh với sự tham dự, cầu nguyện của đông đảo bà con VN Công Giáo. Sau đó ba tháng anh qua đời trong niềm hân hoan của kẻ được làm con Chúa. Trước khi chết, anh nắm tay tôi nói: “Tôi sẽ (xin Chúa) phù hộ cho anh. Tôi sẽ gặp lại anh”. Và tôi đã đưa anh ra tận nơi an nghỉ cuối cùng.
Tôi nhớ anh và cầu nguyện cho anh mỗi ngày.
Một kỷ niệm đẹp.
Mười bốn năm làm việc tại Bureau of Refugee Service Center bang Iowa. Tôi gặp không biết bao nhiêu chuyện rắc rối giữa người bảo trợ (sponsors) và người tỵ nạn (refugees) giống như cảnh mẹ chồng và nàng dâu vậy.
Ông Giám đốc Lutheran Social Services có nhờ tôi đi giải quyết hộ một vụ rắc rối giữa sponsor và người tỵ nạn ở một thành phố cực bắc tiểu bang Iowa, mất bốn tiếng đồng hồ lái xe, lúc ấy là mùa đông. Ông giám đốc lái xe, nơi họp là phòng khách nhà thờ Tin Lành. Đến nơi, tôi thấy không khí thật căng thẳng. Người tỵ nạn VN, khoàng độ 50, đằng đằng sát khí, luôn mồm chửi tục. Người sponsor có vẻ lạnh lung nhưng khoan hoà hơn. Tôi nói với hai đương sự là trong lúc tôi tiếp xúc với mục sư giáo trưởng, hai bên có điều gì bất mãn nhau cứ viết hết lên giấy. Khi nào xong cho tôi hay.
Sau gần một tiếng đồng hồ, hai bên mới viết xong tờ cáo trạng. Bấy giờ vị mục sư, ông giám đốc và tôi trở ra phòng họp. Ông sponsor trao cho tôi tờ cáo trạng một trang giấy học trò. Ông tỵ nạn ba tờ bằng tiếng Việt.
Tôi nói với họ rằng: Tất cả những gì xấu xa hai bên đã làm cho nhau, tôi đã nắm trong tay. Giờ đây tôi muốn nghe những diều tốt lành mà hai bên đã làm cho nhau. Vợ chồng người tỵ nạn ngơ ngác nhìn nhau. Rồi chờ đợi, im lặng… Bà vợ lên tiếng trước trong sự dè dặt với giọng run run:
- Ông ấy cũng giúp gia đình mình nhiều chuyện. Tỉ như hôm ấy, nếu không có ông đưa thằng Tèo đi bệnh viện cấp cứu thì nó đã ngủm củ tỏi rồi.
Chị tiếp tục kể... Còn ông sponsor nhắc lại mấy cuốn chả giò mà gia đình mang đến hôm potluck. Hai bên kể ra những điều tốt lành mà họ đã làm cho nhau trong thời gian ba năm qua. Bầu khí bắt đầu thay đổi, tiếng cười từ từ nở ra... Hai bên xin tôi trả lại các bản cáo trạng. Họ xé đi và quăng vào sọt rác.
Tôi mời mọi người đứng lên, nắm tay nhau đọc kinh Lạy Cha, sau đó tôi dâng lời cầu nguyện trong tinh thần “Yêu Thương. Tha thứ”.
Vị mục sư tỏ vẻ ngạc nhiên, không hiểu tôi lả ai. Tôi cho ông biết tôi là: Permanent Deacon of the Roman Catholic Church. Ông mời tôi và tất cả ra nhà hàng đãi một bữa trưa ngon lành.
Đó là một kỷ niệm đẹp.