Câu chuyện của hai cha con đến nhà thờ dự lễ. Sau khi tan lễ, trên đường lái xe về, ông bố than thở về đủ mọi thứ. Nào là ca đoàn hát lớn quá! Bài giảng dài quá! Thông báo thì không rõ ràng! Nhà thờ thì nóng quá! Giáo dân thì không thân thiện, v.v.. Ông than phiền đủ mọi thứ. Sau cùng đứa con ngồi bên cạnh lên tiếng, “Bố đòi hỏi nhiều quá. Bố chỉ mất có 1 đô la bỏ vào giỏ xin tiền mà bố còn than phiền gì nữa!”
A little boy, not accustomed to seeing a priest in his “work uniform” went up to the priest and asked, “Why do you dress so funny?” The priest replied, “This is the uniform that I wear when I work.”
The child, still staring at him, asked, “Do you have a boo boo?” The priest was somewhat puzzled, but quickly figured out that the child was looking at his white and black Roman collar. The priest pulled out the white plastic insert and showed it to the child telling him that it was also part of his uniform.
On the back side of the collar there was some writing: “Wash with warm soapy water.” The priest showed this to the little boy and then asked him “Do you know what these words say?
The little boy, obviously much too young to read, stated, “I sure do.” The priest a little taken aback then replies, “OK then, tell me what they say.”
The little boy then replies, “Kills fleas and ticks for up to six months.”
A deacon parked his car in a no-parking zone in a large city because he was short of time and couldn't find a space with a meter. So he put a note under the windshield wiper that read: "I have circled the block 100 times. If I don't park here, I'll miss my appointment. FORGIVE US OUR TRESPASSES."
When he returned, he found a citation from a police officer along with this note. "I've circled this block for 10 years. If I don't give you a ticket, I'll lose my job. LEAD US NOT INTO TEMPTATION."
Sắp phải trải qua một ca phẫu thuật khá nặng nên lúc bước lên bàn mổ, bệnh nhân rất lo lắng. Khi tiến hành gây mê, bác sĩ trấn an anh ta:
- Anh đừng lo, tất cả rồi sẽ ổn thôi. Anh có nhìn thấy bộ râu của tôi không? Khi thức dậy, anh sẽ thấy tôi vẫn ở bên anh với bộ râu này.
Bệnh nhân bắt đầu ngấm thuốc mê, bộ râu của bác sĩ nhoè dần và đi vào giấc ngủ. Khi mơ màng tỉnh lại, quả nhiên hình ảnh đầu tiên người bệnh cảm nhận được vẫn là bộ râu. Nhớ đến lời bác sĩ đã nói, anh run rẩy quờ lấy bàn tay ông ta:
- Ôi! Ông bác sĩ có chòm râu phúc hậu, cảm ơn ông đã đem lại niềm tin cho tôi.
- Thôi nào, con hãy bình tĩnh, mọi chuyện đã qua rồi. Ta là Thánh Phêrô đây!
Có một phó tế nọ rất lười soạn bài giảng. Một ngày kia trong Thánh Lễ, sau khi đọc Phúc Âm xong thầy bắt đầu bài giảng của mình bằng câu hỏi:
- Ông bà anh chị em có nhớ bài giảng tuần trước của tôi không?
Giáo dân thành thật trả lời: "Thưa không!"
Nghe vậy thầy đáp lại: "Nếu không nhớ thì tôi giảng làm gì", và trong bụng thầy mừng thầm vì đã thoát được bài giảng tuần này.
Qua Thánh Lễ tuần sau, trước khi giảng thầy lại hỏi giáo dân: "Ông bà anh chị em có nhớ bài giảng của tôi cách đây 2 tuần không?"
Giáo dân nghĩ bụng nếu trả lời không thì thầy lại không giảng nên mọi người đồng thanh đáp: "Thưa có."
Vị linh mục lại nói: "Đã nhớ rồi thì tôi không cần phải giảng nữa!"
Đến tuần thứ 3, đến bài giảng thầy lại hỏi giáo dân: "Ông bà anh chị em có nhớ bài giảng của tôi cách đây 3 tuần không?"
Giáo dân suy nghĩ thấy rằng trả lời "có" thầy xứ cũng không giảng, trả lời "không" thầy cũng không giảng, vậy thì làm sao bây giờ? Họ liền nghĩ ra một cách hay: Một bên thưa "có", một bên thưa "không".
Thầy nói: "Vậy ai quên thì hãy hỏi những người còn nhớ giảng lại cho mà nghe!"
Giáo dân: !!!