CĐPTVN Logo
  • Trang Nhà
  • Nội Quy
  • Danh Sách Phó Tế
    • Theo Tiểu Bang
    • Tìm Kiếm
  • Chia Sẻ
    • Bài Giảng
    • Phụng Vụ
    • Chuyện Vui
    • Linh Tinh
    • Tách Café Tâm Linh
    • Catholic Homilies & Reflections
    • Catholic Gospel Reflections
  • Thông Tin
    • Đại Hội
      • Đại Hội XI
      • Đại Hội X
      • Đại Hội VIII
      • Đại Hội VI
      • Đại Hội V
      • Đại Hội IV
    • Ban Chấp Hành
    • Đa Dạng
  • Inspiring Thoughts

Pn. Phan Thị Ngọc Dung

ĐỨC MẸ SẦU BI

“Tuyệt vọng mà vẫn một niềm cậy trông” (Rm 4:18)

Thánh Phaolô đã nói về Abraham: “Tuyệt vọng mà vẫn một niềm cậy trông, ông đã tin” (Rm 4,18). Lời Chúa ấy làm tôi lặng đi và nghĩ ngay đến Đức Maria dưới chân Thánh Giá. Giữa nỗi đau tưởng như tuyệt vọng, Mẹ vẫn một niềm tín thác, bởi Mẹ đã tin và mãi mãi vững tin.

“Lạy Chúa, những lời này khiến con nhớ lại một biến cố khó quên trong đời. Đó là khi con mang thai đứa con thứ hai. Sáu lần siêu âm, sáu lần nhận tin xấu hơn. Cuối cùng, bác sĩ nói em bé có thể bị câm, bị liệt, hoặc mắc hội chứng Down, vì não bé không có dây thần kinh nối từ bên trái sang bên phải. Con như ngã qụy. Và rồi con nghe câu hỏi đau nhói: ‘Anh chị có muốn phá thai không?’

“Lạy Chúa, tim con nhói đau như thể bị những lưỡi dao sắc bén đâm vào! Làm sao con có thể làm điều đó? Làm sao một người mẹ lại có thể chối bỏ đứa con đang đập nhịp tim trong bụng mình?! Chỉ thoáng nghĩ qua thôi mà con đã cảm thấy tim mình nát vụn thành trăm ngàn mảnh. Không! Con không thể, và con sẽ không bao giờ.

“Trong khoảnh khắc đó, con chợt cảm thấy mình như đứng bên Mẹ Maria dưới chân Thập Giá. Mẹ cũng đã chứng kiến Con yêu dấu bị tan nát thân mình, cạnh sườn bị đâm thâu, rồi Mẹ lặng lẽ ôm lấy xác con. Nỗi đau ấy vượt xa sức tưởng tượng của con. Thế nhưng Mẹ vẫn đứng đó, vững vàng, không tuyệt vọng, vì Mẹ đã tin.

“Con không hiểu sao, ngay giữa lúc tối tăm nhất, trong lòng con lại vẫn còn một tia hy vọng bé nhỏ: ‘Biết đâu Chúa sẽ chữa lành cho con mình.’ Và tia sáng mong manh ấy đủ để giữ cho tâm hồn con được bình an. Khi suy niệm lại, con mới nhận ra: chính Chúa đã ban cho con ân sủng đó. Ngài không để con gục ngã trong bóng tối, nhưng đặt trong tim con một ngọn lửa hy vọng để con bám víu và tiến bước. Ôi, bao lần Chúa đã tuôn đổ hồng ân mà con chẳng nhận ra, để Ngài vẫn lặng lẽ chờ con khám phá!

“Và rồi, lạy Chúa, điều kỳ diệu đã đến. Sau những ngày ‘Thứ Sáu Tuần Thánh’ đầy nước mắt, gia đình con đã nếm trải ‘Phục Sinh’ khi đứa bé chào đời khỏe mạnh và bình thường. Đó là phép lạ của tình yêu Ngài. Giờ đây, con hiểu Chúa muốn chúng con trở thành chứng nhân cho tình yêu ấy: khi dạy giáo lý Thêm Sức, khi chia sẻ với các đôi bạn trẻ chuẩn bị bước vào đời sống hôn nhân, và trong sứ vụ gia đình mà Ngài đã mời gọi chúng con.

“Xin cho chúng con biết sống lời chứng ấy, không chỉ bằng lời nói mà còn bằng hành động cụ thể: quan tâm đến những người nghèo khổ, nâng đỡ những em nhỏ thiếu thốn, chăm sóc các cụ già không nơi nương tựa. Xin cho lòng chúng con biết rung lên trước những nỗi đau của anh chị em, nhưng vẫn giữ vững một niềm cậy trông vào sự quan phòng của Thiên Chúa.

“Lạy Chúa, xin ban cho chúng con một con tim quảng đại, biết nhận ra khuôn mặt Chúa nơi những người bé mọn khổ đau, và biết đáp đền tình yêu bao la Ngài đã thương ban. Amen.”

Phu Nhân của Pt Quang Quý
© 2025 CỘNG ĐỒNG PHÓ TẾ VIỆT NAM TẠI HOA KỲ. All Rights Reserved.