Khi ấy, dân chúng chen nhau lại gần Đức Giêsu để nghe lời Thiên Chúa, lúc đó Người đứng ở bờ hồ Giênêsarét. Người trông thấy hai chiếc thuyền đậu gần bờ; những người đánh cá đã ra khỏi thuyền và họ đang giặt lưới. Người xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon, và Người xin ông đưa ra khỏi bờ một chút. Rồi Người ngồi trên thuyền, giảng dạy dân chúng. Vừa giảng xong, Người bảo ông Simon rằng: “Hãy đẩy thuyền ra chỗ nước sâu, và thả lưới bắt cá”.
Ông Simon thưa Người rằng: “Thưa Thầy, chúng con đã cực nhọc suốt đêm mà không được gì hết; nhưng vì lời Thầy, con sẽ thả lưới”. Các ông đã thả lưới và bắt được rất nhiều cá; lưới các ông hầu như bị rách. Bấy giờ các ông làm hiệu cho các bạn đồng nghiệp ở thuyền bên cạnh đến giúp đỡ các ông. Những người này tới, họ đổ cá đầy hai chiếc thuyền, đến nỗi những thuyền chở nặng gần chìm.
Thấy thế, ông Simon sụp lạy dưới chân Chúa Giêsu và thưa Người rằng: “Lạy Chúa, xin Chúa hãy tránh xa con, vì con là người tội lỗi”. Ông kinh ngạc và tất cả mọi người ở đó với ông cũng kinh ngạc trước mẻ cá mà các ông vừa mới bắt được; cả ông Giacôbê và Gioan, con ông Giêbêđê, bạn đồng nghiệp với ông Simon cũng thế. Nhưng Chúa Giêsu nói với ông Simon rằng: “Đừng sợ hãi: từ đây con sẽ là kẻ chinh phục người ta”. Bấy giờ các ông đưa thuyền vào bờ, và đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Người.
Ông Simon, tức thánh Phê rô, là một ngư dân rất giàu kinh nghiệm về việc đánh cá. Ông nắm rất rõ vấn đề về khí hậu, con nước, địa điểm, cũng như thời gian… Thế mà suốt một đêm cực nhọc ông chẳng bắt được gì! Simon đêm nay tưởng phải nếm một đêm trắng tay, nhưng cuối cùng ông được một mẻ cá thật to. Điều thú vị là thành công này không do kinh nghiệm nghề biển của ông, mà do ông sẵn sàng vâng phục Đức Chúa Giêsu – một anh thợ mộc trẻ Giêsu không biết gì nhiều về chuyện đánh cá! Câu chuyện trong Thánh Kinh ngày hôm nay cho chúng ta thấy rõ là đành rằng kinh nghiệm là một chìa khóa quan trọng của thành công, nhưng vâng phục còn quan trọng hơn kinh nghiệm nhiều. Vâng phục có thể làm nên phép lạ!
Vậy vâng phục là gì? Tại sao vâng phục lại làm nên phép lạ? Vâng là vâng lời. Phục là kính phục và phục thiện. Vâng phục có nghĩa là vừa vâng lời, vừa kính phục, và vừa phục thiên. Vâng lời là đủ rồi chứ tại sao lại còn kính phục và phục thiện. Sở dĩ có kính phục và phục thiện là vì Chúa là toàn kính và toàn thiện, do đó vâng phục ở đây có nghĩa là vâng phục theo Thánh ý Chúa chứ không phải vâng phục theo luật lệ của con người. Vậy thì làm sao chúng ta phân biệt được Thánh ý Chúa và luật lệ của con người?
Tất cả mọi người chúng ta sống trong nước Hoa-Kỳ đều biết luật giao thông là ra đường phải lái xe phía bên tay phải. Nếu chúng ta không vâng phục luật lệ này, mạnh ai nấy chạy bừa bãi không tuân theo luật lệ, thì chắc chắn sẽ xẩy ra tai nạn và có khi gây ra mất tính mạng. Mặc dù đây là luật lệ do con người đặt ra, nhưng luật này đã dựa theo luật tự nhiên của Thiên Chúa là bảo toàn bình an và sự sống của con người. Do đó chúng ta phải vâng phục. Vâng phục này có nghĩa là vâng phục theo Thánh Ý Chúa.
Còn luật cho phép phá thai của Tổng Thống Obama thì sao? Chúng ta có nên vâng phục hay không? Theo luật tự nhiên, con người phải sống trong lòng mẹ khoảng 9 tháng 10 ngày từ lúc thụ thai cho đến lúc sinh ra khỏi lòng mẹ. Luật cho phép phá thai đã vi phạm luật tự nhiên bằng cách tiêu diệt sự sống của con người ngay khi còn trong lòng mẹ. Do đó chúng ta không thể vâng phục luật cho phép phá thai được vì đó không phải là Thánh ý Chúa.
Vâng phục đòi hỏi sự lắng nghe, tôn trọng, và biết giá trị của lương tâm trong việc xem xét trách nhiệm để thi hành bổn phận. Giáo Hội đề cao đức vâng phục và nhìn nhận rằng vâng phục là thái độ căn bản của con người trước nhan Thiên Chúa, đấng tạo ra vạn vật. Con người là thụ tạo chứ không phải là bá chủ vũ trụ, vì vậy con người phải biết vâng phục theo những chỉ dẫn của Đấng tạo tác nên mình. Sự vâng phục theo Thánh ý Chúa không làm hạ giá con người, nhưng mang lại sự sống cho con người.
Vậy muốn làm theo Thánh ý Chúa chúng ta phải làm gì? Trước tiên, chúng ta phải có lòng khiêm nhường vì khiêm nhường có nghĩa là chúng ta phải bỏ đi ý riêng của mình. Đức cố Hồng Y Francis Xavier Nguyễn văn Thuận trong cuốn “Đường Hy Vọng” đã viết : “vâng phục là chết đi ý riêng”. Quả đúng như vậy. Vâng phục là chết đi ý riêng.
Cảm nghiệm này rất đúng với tinh thần của bài Tin mừng hôm nay. Trước lời đề nghị của Chúa Giêsu “Hãy chèo ra chổ nước sâu thả lưới bắt cá”, thánh Phê rô đã nói lên lời xin vâng, lời chấp nhận chết đi ý riêng không phải một lần mà có lẽ trong thâm tâm, người đã phải lập lại đến ba lần.
- Lần thứ nhất : “Vâng lời thầy, con đi đánh cá lúc ban ngày”.
Kinh nghiệm nhà nghề cho thánh Phêrô thấy mùa này, nước trong như mắt mèo thấy cả vỏ sò dưới đáy biển, nên đánh cá tốt nhất là vào ban đêm. Nhưng đêm vừa qua không bắt được con nào, mà bây giờ Chúa lại bảo đi đánh cá lúc ban ngày. Một lời đề nghị đối với Phê rô đúng là dở hơi, chẳng biết gì về ngư trường, con nước. Nhưng vì “vâng phục lời thầy”, thánh Phê rô đã từ bỏ ý riêng, đi đánh cá lúc ban ngày.
- Lần thứ hai : “Vâng lời thầy, con chèo ra chổ nước sâu thả lưới”.
Ngần ngại vì vừa trải qua một đêm vất vả, thân thể mệt nhừ bởi phải vật lộn với sóng gió ba đào. Ái ngại vì bụng thì đói, mắt thì nặng trĩu bởi suốt đêm mất ngủ, đang cần một giấc ngủ để phục hồi sinh lực. E ngại vì vừa bị thất bại ê chề, thiệt hại nặng nề, cả đêm không được một con cá nào, nên không còn ý chí mà phấn với đấu, không còn sức lực mà chống với chèo. Giờ Chúa bảo ra khơi, ra chổ nước sâu, nghĩa là phải vất vả thêm mấy tiếng đồng hồ nữa. Nhưng vì “vâng phục lời Thầy”, thánh Phê rô đã gạt ý riêng của mình sang một bên, chấp nhận mệt nhọc để một lần nữa ra khơi.
- Lần thứ ba : “Vâng lời thầy, con thả lưới bên phải mạn thuyền”.
Chi tiết này được nói đến trong Tin mừng thánh Giôan (John 21:6). Khi nghe Chúa bảo hãy thả lưới bên phải thuyền, hẳn là Phê rô đã nói thầm rằng thông thường con vẫn thả lưới bên trái mạn thuyền vì thuyền của con bố trí cọc chèo và mái chèo bên phải. Thả lưới bên phải là vướng cọc chèo và mái chèo, nên rất dể rách lưới. Vốn liếng có bấy nhiêu, rách hết lưới thì lấy đâu mà sắm. Ấy thế mà Chúa cứ bảo thả lưới bên phải mạn thuyền, tức là làm ngược lại với cách thức thả lưới mà thánh Phê rô vẫn làm. Chắc là thánh Phê rô khó chịu lắm, nhưng vì “vâng phục lời thầy”, người sẵn sàng làm ngược lại ý riêng của mình.
Và hiệu quả từ lời xin vâng phục ấy, về phương diện vật chất, thánh Phê rô được hai thuyền đầy cá đến nỗi gần chìm, phải làm hiệu gọi thuyền của các bạn đồng nghiệp đến giúp.
Về phương diện thiêng liêng - Đây mới là điều quan trọng hơn. Chính nhờ vâng phục lời Chúa mà thánh Phê rô đã nhận ra được Đức Giêsu là Thiên Chúa quyền năng cao cả, và thân phận con người là yếu hèn bất xứng, nên người đã phải thốt lên : “Lạy Chúa, xin tránh xa con vì con là kẻ tội lỗi”.
Ông cũng nhận ra Chúa Giêsu biết tất cả những gì ông suy nghĩ trước khi ông thả lưới bắt cá. Vì thế, ông chấp nhận thân phận yếu đuối, hèn hạ của mình và khiêm nhường quì gối xuống xin Chúa Giêsu tránh xa ông. Bấy giờ Đức Giêsu lợi dụng cơ hội và bảo ông Simon: “Đừng sợ, từ nay anh sẽ là kẻ chinh phục người ta.” Chính nhờ vâng phục lời Chúa, mà thánh Phê rô được trao phó sứ mệnh trở thành kẻ lưới người thay vì lưới cá, trở thành vị tài công, người thuyền trưởng trên đại ngư thuyền của Giáo hội.
Vâng phục là một nhân đức vô cùng quan trọng trong đời sống Giáo hội. Nhờ có vâng phục mà Giáo hội có được sự hiệp nhất. Bao lâu chúng ta làm theo ý Chúa và ý của Giáo hội thì công cuộc loan báo tin mừng mới thu được nhiều hoa trái tốt đẹp. Ngược lại, nếu thiếu vâng phục Giáo hội sẽ có chia rẽ, có ly giáo, và lạc giáo… nếu mỗi người chỉ làm theo ý riêng mình, thì công cuộc truyền giáo của Giáo hội sẽ mất sức sống và sẽ trở nên khô cằn. Lịch sử Giáo hội đã minh chứng điều đó.
Thánh Phê rô đã dựa vào vâng phục Lời Chúa mà ông đã bắt được một mẻ cá thật kỳ diệu. Các tông đồ đã dựa vào sức mạnh của Chúa để ra đi loan báo tin mừng. Các đấng phần lớn là dân chài nghèo hèn nhưng đã thay đổi cả thế giới. Văn hoá Kitô giáo đã phủ khắp năm châu bốn biển không do tài trí của con người, mà do quyền năng của Chúa đã thực hiện trên những con người yếu hèn như các Thánh tông đồ.
Trong Nhật ký củaThánh Faustina đoạn 320, Chúa phán”Lời kinh của một linh hồn khiêm nhượng và yêu mến, làm giãn được cơn nghĩa nộ của Chúa Cha và kéo xuống cả một đại dương ân phúc” (NK 320).
Chúng ta hãy cầu xin Chúa cho mọi thành phần trong Hội thánh, nhất là các vị mục tử luôn biết sẵn sàng dẹp bỏ ý riêng của mình để tuân theo Thánh ý Chúa, sẵn sàng hy sinh cái tôi hẹp hòi để làm theo ý Giáo hội, và nhờ đó mà đem lại sự hiệp nhất bình an trong Giáo hội. Chúng ta cũng cầu xin cho mỗi người trong chúng ta khi được Chúa dạy bảo, thì biết thưa lên “lời xin vâng” như thánh Phê rô, nhờ đó mà Thánh ý Chúa luôn được thể hiện, được lớn lên và sinh hoa kết trái dồi dào.
Chúng ta cần học hỏi và cầu nguyện để xin Thiên Chúa cho chúng ta hiểu đâu là thánh ý Người và đồng thời xin Người ban sức mạnh để chúng ta thực hiện. Hiệu quả của việc thực hiện thánh ý Chúa sẽ bảo đảm cho chúng ta được chung hưởng vinh quang với Thiên Chúa đời sau.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con khi rao truyền lời Chúa, biết noi gương Thánh Phê rô, không ỷ lại vào kinh nghiệm và khả năng của riêng mình, nhưng luôn biết xin ơn soi dẫn, để vâng phục lời Ngài. Amen.