Khi ấy, Chúa Giêsu nói với các tông đồ rằng: “Ai yêu mến cha mẹ hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy, và ai yêu mến con trai, con gái hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Ai cố tìm mạng sống mình thì sẽ mất, và ai đành mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm lại được nó.
“Ai đón tiếp các con là đón tiếp Thầy; và ai đón tiếp Thầy, là đón tiếp Đấng đã sai Thầy. Ai đón tiếp một ngôn sứ với danh nghĩa là ngôn sứ, thì sẽ lãnh phần thưởng của ngôn sứ; và ai đón tiếp người công chính với danh nghĩa người công chính, thì sẽ lãnh phần thưởng của người công chính. Ai cho một trong những người bé mọn này uống chỉ một bát nước lã mà thôi với danh nghĩa là môn đệ, thì quả thật, Thầy nói với các con, người ấy không mất phần thưởng đâu”.
Khi mới đọc câu đầu tiên của bài Phúc Âm hôm nay, tôi thấy sao hơi khó hiểu “Ai yêu mến cha mẹ hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy, và ai yêu mến con trai, con gái hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy”. Chẳng lẽ Chúa lại dạy chúng ta bất hiếu với cha mẹ của chúng ta và không nên yêu thương con cái của chúng ta? Nhưng khi tôi đọc kỹ lại bài Phúc Âm này thì tôi thấy Chúa hoàn toàn không có ý như vậy. Vậy thì bài Phúc Âm hôm nay có ý nghĩa gì?
Tôi nghĩ là Chúa muốn dạy cho chúng ta biết đi theo Chúa là một chuỗi dài đầy sự lựa chọn, có rất nhiều cám dỗ cũng như có nhiều sự thử thách. Chúng ta phải biết phân biệt giữa Chúa và mọi người kể cả cha mẹ và con cái. Nói chung, Chúa đặc biệt muốn chúng ta biết phân biệt giữa sự thử thách và sự cám dỗ, nhất là khi chúng ta đang ở trong tình trạng khó xử. Cách hay nhất là nên chọn Chúa vì “Chúa là đường, là sự thật và là sự sống”. (John 14:6) Chúa sẽ dắt chúng ta ra khỏi những sự khó khăn lo buồn này.
Trong bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta nên tìm hiểu về sự khác biệt giữa thử thách và cám dỗ để xem hai sự này khác nhau như thế nào? Vì nếu chúng ta hiểu được sự khác biệt giữa thử thách và cám dỗ và nếu chúng ta chọn Chúa thì mọi việc sẽ êm xuôi, nếu không chúng ta sẽ gặp rất nhiều rắc rối.
Thử thách và cám dỗ là những điều chắc chắn sẽ xảy đến cho tất cả mọi người. Từ ngữ Hy-lạp và Do Thái “peirasmos” được dùng cho cả hai chữ thử thách và cám dỗ khi dịch sang tiếng Việt trong Tân Ước. Có nghĩa là thử thách và cám dỗ xuất phát cùng một từ ngữ Hy-lạp và Do Thái, vì vậy thử thách và cám dỗ là một chữ nên rất khó phân biệt mà lại rất dễ nhầm lẫn. Có thể nói, thử thách và cám dỗ tương tự như hai mặt của cùng một đồng tiền. Nếu là điều trực tiếp đến từ Thiên Chúa thì đó là thử thách. Nếu là điều trực tiếp đến từ quỷ thì đó là cám dỗ. Tuy nhiên, nếu không có sự cho phép của Thiên Chúa thì quỷ không thể cám dỗ chúng ta được.
Vì thế, chúng ta có thể nói quỷ muốn cám dỗ chúng ta phạm tội, nhưng Thiên Chúa cho phép sự cám dỗ đó xảy ra để thử thách chúng ta, hầu cho chúng ta có thể thi hành quyền tự do lựa chọn của chúng ta và bày tỏ mức độ đức tin của chúng ta nơi Thiên Chúa, bày tỏ mức độ tình yêu của chúng ta dành cho Thiên Chúa. Thử thách còn là phương tiện và cơ hội Thiên Chúa dùng để giúp chúng ta nhận thức rõ chính chúng ta, để được trưởng thành trong đức tin, trong sự hiểu biết Thiên Chúa, và để ngày càng kinh nghiệm thánh ý của Thiên Chúa dành cho đời sống riêng của mỗi người. Trong khi đó, cám dỗ là phương cách quỷ dùng để xui giục chúng ta phạm tội, khiến cho chúng ta trở thành những kẻ chống nghịch Thiên Chúa, mà nếu không kịp thời ăn năn, thì chúng ta sẽ bị hư mất đời đời.
Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu cũng nêu lên những điều kiện để làm môn đệ của Người và những niềm vui cùng phần thưởng đi kèm theo những điều kiện đó.
Trước tiên, Chúa Giêsu đòi hỏi người môn đệ phải đặt tình yêu và sứ vụ lên trên mọi tương quan thiết thân như cha mẹ, anh chị, vợ chồng và con cái, người môn đệ phải từ bỏ tất cả ngay cả những điều hợp lẽ nhất. Khi từ bỏ như vậy, người môn đệ không còn bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì, hoặc bất cứ lý do nào. Người môn đệ không còn gì để bám víu, để níu kéo, hay lệ thuộc nữa.
Chúa Giêsu muốn người môn đệ phải dấn thân đến cùng trong mọi hoàn cảnh. Khi dấn thân như vậy, người môn đệ không còn gì để sợ hoặc để mất, không có sứ vụ nào phải e ngại, không gì có thể làm cản bước chân dấn thân phục vụ. Khi người môn đệ noi gương Chúa Giêsu đến hy sinh cả mạng sống mình, người môn đệ sẽ trở nên giống Chúa hoàn toàn và sẽ được phần phúc vinh quang với Chúa. Vì như Chúa đã nói: Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Ðấng đã sai Thầy.
Đây là môt chuyện có thật đã xảy ra vào sáng ngày 26/5/1990, vào lúc 6:10 AM chiếc máy bay BAC 1-11, chuyến bay số 5390 của hãng hàng không British Airway như thường lệ đã cất cánh từ sân bay Birmingham, Anh Quốc đến thành phố Malaga, Tây Ban Nha. Phi công trưởng của chuyến bay này là ông Timothy Lancaster, người có 21 năm kinh nghiệm bay và phi công phụ là người vừa nhận việc cách đó không lâu – Alistair Atcheson. Ngoài ra, trên máy bay còn có một người Flight Engineer (quản lý tài vụ) và 3 tiếp viên cùng 84 hành khách. Kể từ lúc cất cánh, mọi chuyện đều bình thường. Sau 13 phút rời mặt đất, chiếc máy bay đạt độ cao khoảng 39,000 ft. (13.000m).
Như thường lệ, phi công trưởng điều chỉnh cho máy bay bay tự động trước khi rời khỏi chỗ lấy một cốc nước. Nhưng chính khoảnh khắc ông nhấc người dậy, một tiếng “binh” vang lên. Bên trái của ông, một mảng kính chắn gió bất ngờ nổ tung. Ngay lập tức, do sự chênh lệch khí áp giữa bên trong và ngoài máy bay, ông Timothy gần như bị cuốn hút bay ra khỏi buồng lái.
Theo bản năng, trong khoảnh khắc bị hút ra khỏi máy bay, Timothy dùng một chân ra sức móc chặt vào một chiếc ghế trong khoang lái. Người Flight Engineer và hai tiếp viên vội vã lao đến, túm chặt được Timothy, nhờ vậy ông mới không bị cuốn và bay ra ngoài.
Kính chắn gió bị vỡ, gió lạnh cắt da cắt thịt từ bên ngoài tràn vào trong máy bay đang bay với tốc độ 630 mph. Ba thiết bị báo động không ngừng kêu inh ỏi. Không chỉ có vậy, máy bay cũng mất liên lạc với trung tâm điều phối ở phi trường và bắt đầu rơi xuống với tốc độ rất nhanh.
Trong tình trạng ấy, hơn 80 hành khách hoảng loạn, sợ hãi, không biết phải làm sao. Phi công phụ Alistair Atcheson vì mới nhận việc làm nên chưa quen với chiếc BAC-1-11. Tại thời điểm nguy cấp ấy, anh chỉ còn biết làm theo trực giác và kinh nghiệm vốn có được từ trước để điều khiển cho máy bay cân bằng trở lại.
Thế nhưng nguy hiểm vẫn chưa kết thúc. Do khí áp trong khoang mất cân bằng, nếu không kịp thời bịt lỗ hở nơi gió đang lọt vào, dưỡng khí cung cấp cho hành khách hít thở sẽ mất đi rất nhanh. Nếu may mắn thì chỉ đủ để duy trì trong vòng 30 phút, sau đó tất cả mọi người sẽ chết vì thiếu dưỡng khí.
Phi công trưởng vẫn ở bên ngoài máy bay. Nếu bịt lỗ hở kia lại để khỏi mất dưỡng khí thì điều đó đồng nghĩa với việc họ sẽ mất người phi công trưởng. Nhìn phi công trưởng đang dùng hết sức bình sinh bám chặt vỏ ngoài máy bay trong nhiệt độ -4F0 (-20 độ C), không còn chút sinh lực, các phi hành đoàn rơi vào trạng thái vô cùng tuyệt vọng. Họ thực sự không nỡ buông tay.
Theo luật của hãng hàng không British Airway, khi máy bay gặp sự sống chết trong không trung, phi hành viên có nhiệm vụ phải hy sinh tất cả để đảm bảo an toàn cho hành khách, trừ khi hành khách không cần họ phải làm vậy. Vì thế, để mất hay cứu phi công trưởng, họ buộc phải do hành khách quyết định. Dưới sự điều hành của người Flight Engineer, một nữ tiếp viên đi ra buồng lái, lấy lại bình tĩnh và thông báo với hành khách, rằng họ đang gặp rắc rối liên quan tới sống chết.
“Thưa quý khách, phi công trưởng của chúng tôi đang bị kẹt trong giá lạnh bên ngoài máy bay, chưa biết sống chết ra sao. Việc bỏ mặc hay cứu ông có liên quan đến tính mạng của tất cả mọi người, vậy mọi người hãy suy nghĩ rồi quyết định. Ai đồng ý bỏ lại phi công trưởng, xin giơ tay. Nếu số người đồng ý đạt quá một nửa, chúng tôi sẽ để ông ấy rơi xuống”.
Nữ tiếp viên vừa nói xong, khung cảnh hoảng loạn bỗng trở nên yên tĩnh. Vài phút sau, đã có người nhanh chóng và quyết đoán giơ tay, 2 người, 5 người, 10 người, 20 người… Cô tiếp viên cố gắng kiềm chế cảm xúc của cô, không cho phép cô rơi lệ và ép cô phải đếm chính xác từng người giơ tay.
Tuy nhiên, khi cô đếm đến con số 42, thì đột nhiên từng người, từng người đang giơ tay từ từ hạ tay xuống. Cứ thế, người nọ tiếp nối người kia, tất cả đều rút lại quyết định ban đầu mặc dầu họ đã biết rõ mọi người chỉ còn 30 phút nữa thôi thì họ sẽ chết hết vì thiếu dưỡng khí. Chứng kiến sự thay đổi đột ngột, cô nữ tiếp viên không thể kiểm soát được cảm xúc. Vừa khóc, cô vừa chạy như bay đi thông báo tin tốt lành.
Phi công trưởng chuyến bay đã được 84 hành khách quyết định giữ lại vào phút chót.
Cuối cùng, phi công phụ cũng liên lạc được với trung tâm điều hành. Theo sự hướng dẫn của trung tâm, 22 phút sau khi xảy ra, máy bay đã hạ cánh thành công xuống sân bay Southampton. Phi công trưởng của chuyến bay đã sống sót và được xe cứu thương đưa đi ngay sau khi máy bay đáp xuống đất. Điều khiến người ta không thể tưởng tượng được là, phi công trưởng Timothy Lancaster bị đông cứng bên ngoài máy bay trong suốt hơn 20 phút, nhưng ba tháng sau ông đã trở lại làm việc bình thường, như không có chuyện gì xảy ra.
Một bí mật khác được tiết lộ vào phút chót là sau khi các bản báo cáo và điều tra được viết ra đã khiến người ta kinh ngạc hơn là vì chuyến bay đó đã vô cùng may mắn khi quyết định giữ lại phi công trưởng. Nếu để ông rơi xuống, ông sẽ bị cuốn vào đầu máy ở cánh trái máy bay. Như vậy, đầu máy bên trái sẽ bị hỏng. Bình thường thì máy bay có thể bay với một máy, nhưng với một lỗ hổng, một máy sẽ không đủ sức giữ thăng bằng để kịp thời vá lỗ hổng và đáp xuống đất an toàn. Số phận của tất cả những người trên máy bay sẽ thật khó sống sót.
Chính vì sự hy sinh tính mạng của 84 hành khách trên chuyến bay định mệnh đó cuối cùng đã cứu được phi công trưởng, và giúp chính họ thoát được sự chết. Đây là một sự thử thách rất khó khăn và hành động hy sinh mạng sống của chính họ vì người khác đã giúp họ được thoát chết.
Để có thể vượt qua mọi thử thách và đắc thắng mọi cám dỗ, chúng ta cần có đức tin trọn vẹn nơi Thiên Chúa và hết lòng kính yêu Thiên Chúa. Nhờ có đức tin trọn vẹn nơi Chúa, chúng ta sẽ được mọi ích lợi cho kẻ yêu mến Chúa (Rôma 8:23).
Lạy Cha yêu thương của chúng con. Xin Cha ban cho chúng con luôn được đầm thấm trong lẽ thật của Lời Ngài, để đức tin của chúng con được ngày càng lớn mạnh, để chúng con ngày càng hiểu biết thánh ý của Cha, và ngày càng kính yêu Cha hơn. Xin Cha luôn nhắc cho chúng con và ban thêm sức cho chúng con, để chúng con có đủ sức để chịu đựng mọi bất công, vượt qua mọi nghịch cảnh, và đắc thắng mọi cám dỗ. A-men!