CĐPTVN Logo
  • Trang Nhà
  • Nội Quy
  • Danh Sách Phó Tế
    • Theo Tiểu Bang
    • Tìm Kiếm
  • Chia Sẻ
    • Bài Giảng
    • Phụng Vụ
    • Chuyện Vui
    • Linh Tinh
    • Tách Café Tâm Linh
    • Catholic Homilies & Reflections
    • Catholic Gospel Reflections
  • Thông Tin
    • Đại Hội
      • Đại Hội XI
      • Đại Hội X
      • Đại Hội VIII
      • Đại Hội VI
      • Đại Hội V
      • Đại Hội IV
    • Ban Chấp Hành
    • Đa Dạng
  • Inspiring Thoughts

Phó Tế Dzũng Nguyễn

DIỄN TẢ LÒNG BIẾT ƠN

“Không phải cả mười người đều được sạch sao. Thế chín người kia đâu?” (Lc 17:17)

Diễn tả lòng biết ơn là thắng vượt được những đổ vỡ để kiến tạo lại mối liên đới với Chúa và với tha nhân. Trong bài Phúc Âm chúng ta nghe hôm nay, Chúa Giêsu nhấn mạnh đến việc diễn tả lòng biết ơn là rất quan trọng. Chúa khen ngợi người phong cùi xứ Samaria đã trở lại tạ ơn Thiên Chúa, trong khi cả chín người khác cũng đã được chữa lành. (Lc 17:17).

Có thế chúng ta đã nghĩ đừng nên khó khăn quá với chín người này, vì họ chỉ làm những gì mà Chúa Giêsu đã dặn họ làm là đi trình diện các Thượng Tế để làm chứng họ đã lành sạch. Họ đã vâng lời và đã đi. Người xứ Samaria cũng đã vâng lời, đã đi và còn vâng lời giới luật của lòng biết ơn sâu xa hơn. Các bạn và tôi cũng vậy. Từ đáy lòng chúng ta, chúng ta biết rõ lòng biết ơn là quan trọng. Chúng ta đã dạy bảo con cháu về điều này. Đã kèm cặp chúng nói lời “cám ơn”, viết chữ “cám ơn” trên giấy trên thiệp. Nhưng thực tình người lớn chúng ta vẫn còn sai sót gì khi chỉ biết bày tỏ lòng biết ơn của mình cho nhau và cho Chúa trước những điều vừa ý, và trước những gì trái ý thì không.

Thường khi chúng ta nghĩ ai cũng biết là chúng ta có lòng biết ơn mà! Nhưng chẳng ai nghe ta nói một điều gì mới là vấn đề. Thử hỏi khi chúng ta gởi qua bưu điện một món qua cho một người quen, mà chẳng nghe người đó phúc đáp qua điện thoại hay gởi thiệp cám ơn qua đường bưu điện. Lúc đầu cho là ta cũng nghĩ hắn có lòng biết ơn mà cũng như ta ít nói ra. Lâu sau đó ta đâm ra thắc mắc là hắn đã nhận được chưa, hay món quà đã thất lạc để còn tìm lại. Mãi về sau khi có dịp gặp hắn, hỏi hắn, hắn tỏ ra vui vẻ nói đã nhận được món quà và nói “cám ơn!” Lúc này mọi thắc mắc mới thực sự nhẹ nhàng vui sướng.

Chúng ta cũng nên nghĩ về chính mình, về những lần chúng ta đã không diễn tả lòng biết ơn của mình ra cho tha nhân và cho Chúa. Người phong cùi Xứ Samaria đã làm một gương sáng trong vấn đề này. Hắn ta có lòng biết ơn. Hắn ta biết diễn tả lòng biết ơn đó ra đúng lúc đúng người một cách chân thành. Hắn trở lại gặp Chúa Giêsu là người đã chữa hắn lành sạch. Hắn nhìn ra người đó chính là Thiên Chúa của hắn. Thật đúng, diễn tả lòng biết ơn nối kết lại những liên đới giữa người với người và giữa con người với Thiên Chúa.

Ngược với lòng biết ơn là sự phàn nàn. Nết xấu này rất thông thưòng tỏ hiện và ở hầu hết mọi bá tánh, mọi cấp bậc. Nết xấu này nảy sinh ra nhiều mầm tội vạ gây nhiều rạn nứt trong những mối tương quan, cho dù ở ngoài đời cũng như trong nhà thờ và cả trên tòa giảng. Chỉ có lòng biết ơn và cách diễn tả lòng biết ơn ra một cách chân thành mời chữa dần được những phàn nàn nhỏ nhặt.

Hôm nay, chúng ta mừng Lễ Tạ Ơn ở Hoa Kỳ, một ngày Lễ thật đẹp có tính cách lịch sử đầy ý nghĩa. Chúa đã đánh giá cách diễn tả lòng biết ơn của ta ra để hàn gắn và kiến tạo những mối liên kết giữa ta với nhau và với Chúa. Chúa đã hỏi: “Chỉ có người ngoại bang này thôi sao, còn chín người kia đâu?” Rồi Người phán: “Con hãy đứng dậy và về, lòng tin của con đã cứu chữa con!”. (Lc 17:18-19). Amen.

© 2025 CỘNG ĐỒNG PHÓ TẾ VIỆT NAM TẠI HOA KỲ. All Rights Reserved.