CĐPTVN Logo
  • Trang Nhà
  • Nội Quy
  • Danh Sách Phó Tế
    • Theo Tiểu Bang
    • Tìm Kiếm
  • Chia Sẻ
    • Bài Giảng
    • Phụng Vụ
    • Chuyện Vui
    • Linh Tinh
    • Tách Café Tâm Linh
    • Catholic Homilies & Reflections
    • Catholic Gospel Reflections
  • Thông Tin
    • Đại Hội
      • Đại Hội XI
      • Đại Hội X
      • Đại Hội VIII
      • Đại Hội VI
      • Đại Hội V
      • Đại Hội IV
    • Ban Chấp Hành
    • Đa Dạng
  • Inspiring Thoughts

Msgr. Joseph Sobiesiak

THE BAPTISM OF THE LORD

Isaiah 60:1–6 · Ephesians 3:2–6 · Matthew 2:1–12

Today, we read one of the most poetic sections of the prophet Isaiah. Isaiah describes the work of the Messiah. He will be a man of compassion ... not crying out and shouting ... not preaching hellfire and damnation ... but a bruised reed he will not break ... a smoldering wick he will not quench. Those two images tell much about the role of the Messiah.

A BRUSIED REED; A SMOLDERING WICK

The images might not strike us right off but think a bit about them ... Instead of a bruised reed think of the Spring Flowers ... a daffodil or tulip ... perhaps even an iris ... how, laden with dew, these buds often bend the shaft and rest their beautiful flowers on the ground. We might have a tendency to pick the flower ... to at least salvage it for a few days ... but we condemn it to death in the process. The Messiah on the other hand, will prop up the flower ... perhaps hill it a bit ... give it an opportunity to gain its strength to stand on its own. We have all seen a smoldering wick ... blow out a candle and watch the curls of smoke ... with perhaps a hint of red glowing embers. We wait for it to die out ... might even pinch it with our fingers ... but the Messiah doesn't condemn the flame to death ... but rather gently blows on the ember in hopes that the flame will again ignite. In both of those cases, it might seem like a hopeless effort ... yet; it is just this type of hopelessness that the Messiah comes to heal. The Messiah is not looking for perfection ... the flowers standing tall or the flame burning brightly. But he seeks out the weak, the despairing, and the broken hearted.

Implicit in this description that Isaiah gives, is a recognition that life is touch. It is full of bumps and bruises ... it has many false starts and disappointments. The principle task of the Messiah is to go to such as these. His task is compassion ... his task is to bring back hope ... to get back onto the right path ... those despairing souls.

OLD TESTAMENT TIMES

This is what happened in the time of Jesus. The official leaders of Judaism by and large forgot compassion and got hooked on legalism. Jesus is constantly criticizing the Scribes and Pharisees because of their overly legalistic approach to the faith. They became more interested in the law than they did in compassion. Part of the task of Jesus was to remind them that the broken hearted, the broken in spirit, cannot be won back by a list of laws they have to fulfill if they want to be "saved" ... and God knows, they have little chance of that! He need to remind them compassion was the most effective tool to get the people back on the path to the true faith.

THE BIBLE MIRROR

Once again ... Scripture is not used to criticize others. It is intended as a mirror in which we look to see ourselves. Unfortunately, we often have the tendency to point to others as the bruised reed and the smoldering wick ... not us ... and compassion can disappears. First of all the Church itself must be cautious of falling into this same error. We, as a Church, must not become so concerned about following the "Law" ... canon law ... to the extent that we forget compassion. The Law is good, as Jesus said time and time again. But it is not to be used to beat people over the head reminding them how bad they are. Compassion must be used ... and the Law given to help us all get on the path to God. For example, a woman who has had an abortion, like the woman in the gospel caught in adultery, does not need to be reminded that she broke God's law ... she knows that. What she needs is someone who can understand the difficulty of her situation, why she chose what she did ... and now how to deal with the deed she did. She needs a compassionate heart to listen and get her back on the path to God.

We as individuals run the same risk of forgetting compassion as the Church does. In these days it is not uncommon to make the poor and marginalized as scapegoats for society's woes. How often do we pick on illegal aliens and accuse them of causing our economic woes rather than the big businesses motivated by greed. How often to we accuse those on welfare [many of whom are honest ... and simply poor] and put them all into one category of "cheats" who a raping the public treasury ... instead of looking at all the business that get tax cuts and loophole, farm and business subsidies ... that are "legal welfare" that cost you and I more than all the welfare for poor. Our compassion for the poor is gone. How often do we lack compassion for people who speak a different language? How many of us are fluent in a foreign language. What would happen if we had to speak an entirely different language? Could we do it? Our compassion is gone.

Take a look at many who struggle with problems that we could only guess. Someone suffering from a sickness, a personal tragedy, death of a loved one, job loss, sexual identity problems, alcoholism, drug addiction, prostitution ... these are all bruised reeds and smoldering wicks. Do we have compassion for them?

CONCLUSION

Today is the Baptism of Jesus ... and we recall that we who have been baptized with Christ are baptized into his life, death, and resurrection. A baptized Christian should be a living sign and proof of compassion. Yes, we fail. But never forget our call ... be compassionate ... as Jesus himself is compassionate.

 

Phó Tế Thân Trọng Cử dịch sang tiếng Việt

Hôm nay, chúng ta nghe những đoạn thi vị nhất của sách Ngôn Sứ Isaia. Isaia diễn tả việc làm của Đấng Thiên Sai. Người là một người tình thương ... không lớn tiếng ... không rao giảng lửa địa ngục và diêm sinh ... nhưng một cây lau Người không bẻ gãy ... một tim đèn còn khói Người không dập tắt. Hai hình ảnh nầy nói nhiều về sứ vụ của Đấng Thiên Sai.

CÂY LAU BỊ GIẬP, TIM ĐÈN CÒN KHÓI

Những hình ảnh có lẽ không gây ấn tượng mạnh nhưng hãy suy nghĩ thêm về các hình ảnh nầy ... Thay vì một cây lau bị giập, liên tưởng đến Hoa Mùa Xuân ... cành daffodil (thủy tiên) hoặc tulip (uất kim hương)... ngay cả hoa iris ... đẫm đầy sương mai, các nụ hoa đẫm sương làm cành hoa trĩu xuống và cánh hoa đẹp nằm trên mặt đất. Chúng ta thường hay cắt hoa ... để hoa tươi ít nhất được đôi ba ngày ... nhưng khi làm như vậy chúng ta làm hoa chết héo. Đấng Thiên Sai trái lại, sẽ dựng thẳng cành hoa ... có lẽ vun xới chút đỉnh ... cho hoa có cơ hội hồi sức đứng thẳng lên. Ai trong chúng ta cũng đã từng thấy tim đèn còn khói ... khi thổi tắt một cây nến và nhìn khói bay quyện lên không ...với đóm lửa hồng đang tàn lụi. Chúng ta chờ lửa tắt ... có thể lấy lay bóp tim đèn ... nhưng Đấng Thiên Sai không dập tắt ngọn lửa ... nhưng thổi nhẹ vào tim đèn đang tàn lụi, hy vọng rằng ngọn lửa sẽ bùng cháy lại. Trong hai trường hợp, dường như đều vô vọng ... nhưng, chính trong sự vô vọng nầy mà Đấng Thiên Sai đến chữa lành. Người không tìm kiếm sự toàn thiện, toàn hảo ... cành hoa đứng thẳng hoặc ngọn lửa cháy rực. Người tìm đến kẻ yếu hèn, người thất vọng và kẻ khổ đau.

Hàm chứa trong trình bày của Isaia là sự xác nhận đời sống đầy va chạm, với những vết sưng và bầm tím ... đời sống có những bắt đầu không như ý muốn và nhiều thất vọng. Sứ vụ chủ yếu của Đấng Thiên Sai là đến với những hoàn cảnh như vậy. Việc Người là thể hiện tình thương ... đem lại niềm hy vọng ... đưa về đường ngay thẳng ... những tâm hồn đang thất vọng.

THỜI CỰU ƯỚC

Đây là điều xẩy ra thời Đức Chúa Giêsu. Các thủ lãnh Do Thái Giáo đa phần quên lòng thương xót và chú tâm vào lề luật. Đức Chúa Giêsu luôn luôn phê bình các Luật Sĩ và Pha-ri-xêu vì đức tin họ dựa vào lề luật một cách thái quá. Họ chú trọng nhiều vào luật hơn tình thương. Một phần sứ vụ của Đức Chúa Giêsu là nhắc nhở nhóm Luật Sĩ và Pha-ri-xêu rằng những kẻ khổ đau, thất vọng, không thể níu kéo bằng bảng liệt kê lề luật phải tuân giữ nếu họ muốn được "cứu rỗi" ... và Chúa biết, họ ít có được cơ hội như vậy! Chúa cần nhắc bảo họ tình thương là khí cụ hữu hiệu nhất để đưa người trở lại đường dẫn đến đức tin chân chính.

GƯƠNG THÁNH KINH

Lần nữa ... Thánh Kinh không dùng để phê bình người khác. Nó chủ đích để chúng ta dùng như tấm gương soi chính chúng ta. Không may, chúng ta thường hay xem coi người khác là cây sậy bị dập và tim đèn đang bốc khói ... không phải chúng ta ... và lòng thương có thể biến mất. Trước hết chính Hội Thánh phải thận trọng để đừng phạm cùng một lỗi. Chúng ta, như một giáo hội, đừng nên quá bận tâm tuân giữ "Luật" ... giáo luật ... đến độ chúng ta quên lòng thương xót. Luật thì tốt thôi, như Đức Chúa Giêsu nhắc bảo nhiều lần ... và Luật đặt ra để giúp chúng ta lên đường đến Chúa. Ví dụ, người đàn bà đã một lần phá thai, như người phụ nữ ngoại tình bị bắt trong thánh kinh, không cần phải được nhắc nhở bà ta phạm luật Chúa ... bà ta biết điều đó. Điều bà ta cần là một ai cảm thông hoàn cảnh khó khăn của bà, tại sao bà đã chọn lựa như đã làm ... và bây giờ muốn biết phải ứng xử như thế nào. Bà ta cần một quả tim đầy lòng trắc ẩn chịu lắng nghe và giúp bà trở lại đường ngay về với Chúa.

Cá nhân chúng ta có nguy cơ quên lòng trắc ẩn như Hội Thánh làm. Ngày nay không lạ gì khi người nghèo và những kẻ đứng bên lề bị làm người giơ đầu chịu báng cho những vấn nạn xã hội. Biết bao lần chúng ta lên án và cáo buộc họ gây ra những vấn nạn kinh tế thay vì chúng gây ra bởi sự tham lam của các công ty lớn. Biết bao lần chúng ta cáo buộc những người ăn trợ cấp xã hội [nhiều người trong nhóm họ thành thật ... và chỉ vì nghèo] và liệt họ vào nhóm người "lường đảo" lạm dụng công quỹ ... thay vì nhìn vào hết thảy các công ty được giảm thuế và hưởng lợi nhờ lỗ hổng, trợ cấp nông nghiệp và kinh doanh ... nhận biết rằng "trợ cấp căn cứ vào luật" làm tổn hại anh chị em và tôi nhiều hơn trợ cấp xã hội cho người nghèo. Tình thương chúng ta với người nghèo biến mất. Biết bao nhiêu lần chúng ta thiếu tình thương với người nói tiếng khác chúng ta? Mấy ai trong chúng ta thông thạo một ngoại ngữ? Gì sẽ xẩy ra khi chúng ta phải nói một ngoại ngữ hoàn toàn xa lạ? Chúng ta có thể làm được không? Tinh thương chúng ta biến mất.

Hãy coi xem những ai đang đối phó với những vấn đề mà chúng ta đoán. Những ai đang đau khổ vì bệnh tật, thảm kịch cá nhân, người thân qua đời, mất việc, vấn đề căn cước giới tính, nghiện rượu, nghiện cần sa, đĩ điếm ... đây là những cây sậy bị dập và tim đèn đang còn khói. Chúng ta có tình thương cho họ không?

KẾT LUẬN

Hôm nay mừng kính lễ Đức Chúa Giêsu chịu phép rửa ... và chúng ta nhớ rằng ai chịu phép rửa trong Đức Kitô thì được rửa trong sự sống, cái chết và sống lại của Người. Một Kitô hữu đã chịu phép rửa phải là một dấu hiệu sống động và chứng tá tình thương. Vâng, chúng ta thất bại. Nhưng đừng bao giờ quên ơn gọi chúng ta ... hãy đầy lòng thương xót ... như chính Đức Giêsu đầy lòng thương xót.

© 2025 CỘNG ĐỒNG PHÓ TẾ VIỆT NAM TẠI HOA KỲ. All Rights Reserved.