CĐPTVN Logo
  • Trang Nhà
  • Nội Quy
  • Danh Sách Phó Tế
    • Theo Tiểu Bang
    • Tìm Kiếm
  • Chia Sẻ
    • Bài Giảng
    • Phụng Vụ
    • Chuyện Vui
    • Linh Tinh
    • Tách Café Tâm Linh
    • Catholic Homilies & Reflections
    • Catholic Gospel Reflections
  • Thông Tin
    • Đại Hội
      • Đại Hội XI
      • Đại Hội X
      • Đại Hội VIII
      • Đại Hội VI
      • Đại Hội V
      • Đại Hội IV
    • Ban Chấp Hành
    • Đa Dạng
  • Inspiring Thoughts

Deacon Paul Nghia Pham

“BELOVED IN THE WATERS: WHEN HEAVEN OPENS AND HUMANITY STANDS TALLER”

Isaiah 42 • Psalm 29 • Acts 10 • Matthew 3:13–17

A mother once told the story of her young son watching his baby sister being baptized. As the priest poured water over her forehead, he leaned in anxiously and whispered, “Father… please don’t forget to wash behind her ears too.” Everyone laughed — but there was something profoundly true hidden in that innocence. Because Baptism does not simply wash the skin. It reaches places no water on earth could ever reach — memory, identity, fear, shame, longing, hope, and destiny. Baptism touches the most fragile chamber of the human heart — the place that has quietly asked all our lives: Do I matter? Do I belong? Am I truly loved? And from the heavens, God answers with thunderous tenderness: “You are my beloved… in you I am well pleased.”

And so we come to the Jordan.

The Gospel shocks us. The One who is sinless stands in line with tax collectors, soldiers, wanderers, doubters, bruised hearts, and wounded consciences. The One who is pure enters a river clouded with the unspoken stories of broken lives. John tries to stop Him — “It is I who should be baptized by you” — but Jesus does not step back. He steps closer. He does not remain above the human story; He steps inside it. He enters the water sinners enter so that no sinner would ever again be afraid to enter. He who knew no sin stands where sinners stand — not to be cleansed Himself, but to begin cleansing the world from the inside out.

And when Jesus rises from the water, something cosmic happens. Scripture does not say the heavens “opened” — it says they were torn open. The barrier between heaven and earth is ripped apart; God refuses to stay at a distance. The Father’s voice does not whisper; it resounds like Psalm 29 rolling across creation: “This is my beloved Son… with you I am well pleased.” They are the words every human soul longs to hear — words many wait a lifetime for — words some never hear from a parent, a spouse, a community, or even from themselves. And the Spirit descends, not as a storm that crushes, but as a dove that rests — because when God claims you, He does not overpower you; He upholds you.

In that moment, two worlds collide — the Messiah of Glory and the Servant who will suffer, the King and the Lamb, the dream of triumph and the road of the Cross. The throne will not be gold; it will be wood. The crown will not be jewels; it will be thorns. And yet it is there — in surrender — that heaven will conquer the world with love.

But this feast is not only about Jesus. It is also about us.

What happens to Him at the Jordan is what happens to every soul in Baptism. The same Spirit who rested upon Him now dwells within you. The same Father who spoke over Him now speaks over you: “You are my beloved. I choose you. I delight in you. You belong to Me.” As St. Leo the Great said, “Christian, recognize your dignity.” Let that truth confront the lies we carry: You are not your failures. You are not your wounds. You are not your past or your scars or the worst thing you’ve ever done. You are not what others have labeled you. You are — and will forever remain — God’s beloved, claimed in the waters, sealed by the Spirit, destined for glory.

Baptism is not only cleansing — it is belonging. It is not merely ceremony — it is identity. It does not remove struggle — it gives us strength to face it. Jesus Himself, after baptism, went into the desert. So too Baptism equips us to transform fear into courage, isolation into belonging, judgment into mercy, despair into hope, and selfishness into love. Baptism is not a label we wear but a mission we live. A baptized Christian does not drift through life — a baptized Christian feeds the hungry, protects the vulnerable, stands beside the unseen, forgives where the world demands revenge, and brings mercy into rooms where anger is expected. We stop asking, “What do I get out of life?” and begin asking, “What does God want to give the world — through me?”

And this mystery becomes even more beautiful when we witness it in a child. When parents bring a child to baptism, they are not forcing faith — they are feeding the soul. Just as we would never wait until a child is old enough to decide whether they want food or love, we do not wait to offer grace. In Baptism, heaven bends toward a child and whispers, “You are my beloved — and you will never walk alone.” The water that brings life, the chrism that consecrates, the white garment that clothes in Christ, and the candle that bears His light — all proclaim that this child now belongs to a love stronger than death. Baptism is not the end of a moment — it is the beginning of a lifelong journey toward holiness, mission, and joy.

So today, three truths rise from the Jordan for us to carry home.

First — Baptism is Identity. Your worth is not earned; it is bestowed. God did not tolerate you into existence. He willed you. He desired you. He delights in you. You are His beloved.

Second — Baptism is Solidarity. Christ stepped into the water with sinners so that no sinner would ever stand alone again. If Christ refuses to abandon the broken, then neither can we.

Third — Baptism is Mission. The Spirit did not descend so we could remain unchanged. He came so that Christ might live through us — in our courage, our compassion, our mercy, and our love.

Today’s feast reveals a God who does not watch from a distance, does not rule from fear, and does not leave the world to drown — but steps into our waters, stands beside us, lifts us up, and speaks the most beautiful truth ever spoken to the human heart: “You are my beloved… and I send you into the world in my love.”

Final Prayer

Lord Jesus, Beloved Son of the Father, You entered the waters of the Jordan so that every heart on earth might know it is not forgotten, not abandoned, not unloved. Pour Your Spirit upon us again. Renew our courage, heal our wounds, quiet our fears, and strengthen our faith. Teach us to live our baptism boldly — to bring light where there is darkness, compassion where there is indifference, mercy where there is bitterness, and hope where there is despair. May Your voice echo deep within our souls: “You are my beloved.” And having received that love, may we carry it into the world — for Your glory and for the salvation of all. Amen.

PRAYER OF THE FAITHFUL

Presider:
Brothers and sisters, on this Feast of the Baptism of the Lord,
we remember that we, too, have been anointed by the Spirit
and called God’s beloved sons and daughters.
Trusting in the Father’s mercy, we lift up our prayers.

1. For the Church

For the holy Church throughout the world:
that all the baptized may renew their commitment
to live as disciples of Christ —
servants of justice, mercy, and peace,
strengthened by the Holy Spirit who rests upon us.

Let us pray to the Lord.
R. Lord, hear our prayer.

2. For leaders and nations

For our nation and all who hold public office;
for wisdom, integrity, and respect for the dignity of every human life;
for communities affected by violence, poverty, homelessness, and winter hardship;
and for peace in places torn by war, injustice, and division throughout the world.

Let us pray to the Lord.
R. Lord, hear our prayer.

3. For those newly baptized and preparing for the sacraments

For infants, children, catechumens, and all preparing for Baptism and Confirmation;
for parents and godparents entrusted with the gift of faith;
that they may hear the Father’s voice —
“You are my beloved” —
and walk in the light of Christ.

Let us pray to the Lord.
R. Lord, hear our prayer.

4. For the poor, the sick, and the vulnerable

For the hungry and the unemployed,
for the sick, the elderly, the homebound, and those who suffer in mind or spirit;
for refugees and migrants, and all who feel forgotten or alone —
that the compassion of Christ may surround them.

Let us pray to the Lord.
R. Lord, hear our prayer.

5. For our parish community

For our parish family of St. Rita:
for our ministries, volunteers, families, and youth;
for unity in faith, generosity in service,
and renewed courage to live our baptismal calling in the world.

Let us pray to the Lord.
R. Lord, hear our prayer.

6. For the deceased

For our beloved dead, whom we commend to God’s mercy,
and for all who mourn their passing —
especially N.—
that they may share in the eternal life
promised to God’s faithful children.

Let us pray to the Lord.
R. Lord, hear our prayer.

7. For our private intentions

For the intentions we hold in the silence of our hearts…
(pause in silence)

Let us pray to the Lord.
R. Lord, hear our prayer.

Presider:
Father of mercy,
at the baptism of Your Son You opened the heavens
and revealed Him as Your beloved.
Hear our prayers, and by the grace of the Holy Spirit
make us faithful to our baptismal calling.
Through Christ our Lord.

R. Amen.


“NGƯỜI CON YÊU DẤU TRONG DÒNG NƯỚC:
KHI TRỜI MỞ RA VÀ NHÂN LOẠI ĐƯỢC NÂNG CAO”

Một người mẹ kể lại câu chuyện về cậu con trai nhỏ đang chăm chú nhìn em gái mình lãnh nhận bí tích Rửa Tội. Khi linh mục đổ nước trên trán em bé, cậu bé lo lắng ghé lại gần và thì thầm:
“Thưa Cha… xin đừng quên rửa phía sau tai của em nữa nhé.”

Mọi người bật cười — nhưng ẩn sau sự hồn nhiên ấy là một chân lý sâu xa.
Bởi vì Bí tích Rửa Tội không chỉ rửa sạch thân xác.

Nó chạm đến những nơi mà không một dòng nước trần gian nào có thể chạm tới — ký ức, căn tính, sợ hãi, xấu hổ, khát vọng, niềm hy vọng và định mệnh. Rửa Tội chạm đến phần sâu thẳm và mong manh nhất của cõi lòng con người — nơi mà suốt cả đời ta vẫn âm thầm tự hỏi:

“Tôi có giá trị không?
Tôi có thuộc về nơi này không?
Tôi có thật sự được yêu thương không?”

Và từ trời cao, Thiên Chúa đáp lại bằng một tình yêu đầy uy lực và dịu dàng:

“Con là Con yêu dấu của Ta… Ta hài lòng về Con.”

Và thế là chúng ta được dẫn đến dòng sông Giođan.

Tin Mừng làm chúng ta kinh ngạc.
Đấng vô tội lại đứng chung hàng với người thu thuế, binh lính, kẻ lầm lạc, người hoài nghi, những tâm hồn bị thương tổn và những lương tâm nặng nề.

Đấng tinh tuyền bước xuống dòng nước đã đục ngầu bởi những câu chuyện đời vỡ nát không ai nói thành lời.

Gioan cố gắng ngăn Người lại:
“Chính con mới là người cần được Thầy rửa!”

Nhưng Chúa Giêsu không lùi bước.
Người tiến lại gần hơn.

Người không đứng ngoài câu chuyện nhân loại; Người bước vào ngay giữa lòng nó.

Người xuống cùng một dòng nước mà tội nhân bước xuống — để từ nay
không một tội nhân nào còn phải sợ hãi khi đến gần lòng thương xót.

Đấng không hề vương tội
đã đứng ở nơi tội nhân đứng —
không phải để được thanh tẩy,
nhưng để bắt đầu thanh tẩy thế gian
từ bên trong.

Và khi Chúa Giêsu bước lên khỏi nước, một biến cố mang tầm vũ trụ xảy ra.
Kinh Thánh không nói rằng “trời mở ra” —
nhưng là trời bị xé toang.

Bức màn giữa trời và đất bị xé rách;
Thiên Chúa từ chối đứng xa con người.

Tiếng Chúa Cha không thì thầm —
nhưng vang dội như Thánh Vịnh 29 cuộn trào qua vũ trụ:

“Đây là Con yêu dấu của Ta…
Ta hài lòng về Con.”

Đó là những lời mà mọi linh hồn đều khát mong nghe được —
những lời có người đã chờ đợi cả một đời —
những lời mà không ít người chưa từng nghe
từ cha mẹ,
từ người bạn đời,
từ cộng đoàn,
hay ngay cả từ chính mình.

Và Thánh Thần ngự xuống
không như một cơn bão đè nặng,
nhưng như chim bồ câu nhẹ nhàng đậu xuống —

bởi khi Thiên Chúa tuyên nhận bạn,
Người không nghiền nát bạn,
Người nâng đỡ bạn.

Trong khoảnh khắc ấy, hai thế giới gặp nhau —
Đấng Mêsia vinh quang và Người Tôi Tớ đau khổ,
Vị Vua và Con Chiên,
ước mơ chiến thắng và con đường Thập Giá.

Ngai vàng sẽ không bằng vàng —
mà bằng gỗ.

Triều thiên không phải bằng ngọc quý —
mà bằng gai.

Thế nhưng —
chính trong sự tự hiến ấy,
trời cao chinh phục thế gian bằng tình yêu.

Nhưng lễ hôm nay không chỉ nói về Chúa Giêsu.
Lễ này cũng nói về chúng ta.

Điều đã xảy ra với Người tại sông Giođan
cũng xảy ra với mọi tín hữu trong Bí tích Rửa Tội.

Cùng một Thánh Thần đã ngự xuống trên Người
nay cư ngụ trong chúng ta.

Cùng một Chúa Cha đã phán với Người
nay phán với mỗi người chúng ta:

“Con là con yêu dấu của Ta.
Ta chọn con.
Ta vui thích nơi con.
Con thuộc về Ta.”

Thánh Lêô Cả nói:
“Hỡi Kitô hữu, hãy nhận ra phẩm giá của mình.”

Ước gì chân lý ấy đánh tan những lời dối trá bám lấy chúng ta:

Bạn không phải là những thất bại của mình.
Bạn không phải là những vết thương của mình.
Bạn không phải là quá khứ hay những vết sẹo của mình.
Bạn không phải là điều tệ hại nhất mà mình đã làm.
Bạn không phải là những nhãn dán người khác gán cho bạn.

Bạn — và mãi mãi —
là người con yêu dấu của Thiên Chúa,
được trao ban trong dòng nước,
được ấn tín bởi Thánh Thần,
và được định hướng về vinh quang.

Rửa Tội không chỉ là thanh tẩy —
nhưng là thuộc về.

Không chỉ là nghi thức —
nhưng là căn tính.

Không cất đi thử thách —
nhưng ban sức mạnh để đối diện với chúng.

Chính Chúa Giêsu, sau khi chịu phép rửa,
đã bước vào hoang địa.

Cũng vậy, Rửa Tội trao cho ta khả năng biến đổi:

nỗi sợ thành can đảm,
cô đơn thành hiệp thông,
kết án thành lòng thương xót,
tuyệt vọng thành hy vọng,
ích kỷ thành tình yêu.

Rửa Tội không phải là chiếc nhãn ta đeo —
nhưng là sứ mạng ta sống.

Người Kitô hữu đã lãnh nhận phép rửa
không sống thờ ơ —

người ấy nuôi kẻ đói,
bảo vệ người yếu thế,
đứng cạnh người bị lãng quên,
tha thứ khi thế gian kêu gọi báo thù,
và mang lòng thương xót đến những nơi người ta chỉ mong chờ bạo lực.

Ta không còn hỏi:
“Tôi được gì từ cuộc đời?”

Nhưng hỏi:
“Thiên Chúa muốn ban gì cho thế giới — qua tôi?”

Và mầu nhiệm ấy càng trở nên đẹp hơn khi ta chứng kiến nơi một em bé.

Khi cha mẹ đem con đến xin Rửa Tội,
họ không ép buộc đức tin —
họ nuôi dưỡng linh hồn.

Cũng như ta không bao giờ chờ cho trẻ đủ lớn rồi mới hỏi xem
có muốn được cho ăn hay được yêu thương hay không,
ta cũng không chờ đợi để trao ban ân sủng.

Trong Bí tích Rửa Tội,
trời cao nghiêng mình xuống em bé và thì thầm:

“Con là con yêu dấu của Ta —
và con sẽ không bao giờ bước đi một mình.”

Nước mang lại sự sống,
dầu thánh thánh hiến,
áo trắng mặc lấy Đức Kitô,
và nến sáng mang ánh sáng Người —

tất cả tuyên bố rằng em bé này
thuộc về một tình yêu mạnh hơn sự chết.

Rửa Tội không phải là kết thúc của một khoảnh khắc —
nhưng là khởi đầu của một hành trình suốt đời
hướng về thánh thiện, sứ vụ và niềm vui.

Hôm nay, từ dòng Giođan, ba chân lý được trao cho chúng ta mang về:

Thứ nhất — Rửa Tội là Căn Tính.
Giá trị của bạn không phải là điều bạn giành lấy,
nhưng là ân huệ được trao ban.
Thiên Chúa không miễn cưỡng mà dựng nên bạn.
Người muốn bạn.
Người yêu thương bạn.
Người vui thích nơi bạn.
Bạn là con yêu dấu của Người.

Thứ hai — Rửa Tội là Hiệp Thông.
Chúa Kitô bước xuống dòng nước với tội nhân
để không một tội nhân nào còn phải đứng một mình.
Nếu Chúa Kitô không bỏ rơi người bị thương tổn —
thì chúng ta cũng không thể.

Thứ ba — Rửa Tội là Sứ Mạng.
Thánh Thần không ngự xuống
để chúng ta vẫn như cũ.
Người đến
để Chúa Kitô sống trong chúng ta —
trong lòng can đảm,
trong lòng cảm thông,
trong lòng thương xót
và trong tình yêu của chúng ta.

Lễ hôm nay mạc khải một Thiên Chúa
không đứng xa để quan sát,
không thống trị bằng sợ hãi,
không để thế gian chìm trong bóng tối —

nhưng Người bước xuống dòng nước của chúng ta,
đứng bên cạnh chúng ta,
nâng chúng ta đứng dậy
và nói lên lời đẹp nhất từng được nói với trái tim con người:

“Con là con yêu dấu của Ta…
và Ta sai con vào thế gian trong tình yêu của Ta.”

Lời Nguyện Kết

Lạy Chúa Giêsu, Con Yêu Dấu của Chúa Cha,
Chúa đã bước xuống dòng sông Giođan
để mọi tâm hồn trên mặt đất
biết rằng mình không bị lãng quên,
không bị bỏ rơi,
không bị mất mát trong cô đơn.

Xin tuôn đổ Thánh Thần Chúa trên chúng con lần nữa.
Xin đổi mới lòng can đảm,
chữa lành vết thương,
xua tan sợ hãi
và củng cố đức tin chúng con.

Xin dạy chúng con sống trọn ơn gọi Rửa Tội —
mang ánh sáng đến nơi tăm tối,
mang cảm thông đến nơi vô cảm,
mang lòng thương xót đến nơi cay đắng,
và mang hy vọng đến nơi thất vọng.

Ước gì tiếng Chúa vang thật sâu trong tâm hồn chúng con:

“Con là con yêu dấu của Ta.”

Và khi đã được tình yêu ấy chạm đến,
xin cho chúng con đem tình yêu đó
đến với thế gian —

vì vinh danh Chúa
và để cứu độ mọi người.

Amen.

LỜI NGUYỆN CHUNG

Chủ tế:
Anh chị em thân mến, trong ngày lễ Chúa Giêsu chịu Phép Rửa,
chúng ta nhớ rằng chính chúng ta cũng đã được Thánh Thần xức dầu
và được gọi làm những người con yêu dấu của Thiên Chúa.
Tin tưởng vào lòng thương xót của Chúa Cha,
chúng ta cùng dâng lời cầu xin.

1. Cầu cho Hội Thánh

Cầu cho Hội Thánh thánh thiện của Chúa trên khắp hoàn cầu:
xin cho mọi Kitô hữu đã lãnh nhận Phép Rửa
biết canh tân đời sống đức tin,
sống như môn đệ của Đức Kitô —
phục vụ công lý, lòng thương xót và hòa bình,
nhờ sức mạnh của Chúa Thánh Thần đang ngự trên chúng ta.

Chúng ta hãy cầu xin Chúa.
Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con.

2. Cầu cho các nhà lãnh đạo và các quốc gia

Cầu cho quê hương đất nước chúng ta
và những người đang thi hành trách nhiệm công quyền;
xin Chúa ban cho họ sự khôn ngoan, liêm chính
và lòng tôn trọng phẩm giá của mọi sự sống con người;
xin thương đến những cộng đoàn đang chịu ảnh hưởng
của bạo lực, nghèo đói, vô gia cư và khó khăn mùa đông;
và cho thế giới được hòa bình tại những nơi còn chiến tranh, bất công và chia rẽ.

Chúng ta hãy cầu xin Chúa.
Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con.

3. Cầu cho những người mới lãnh nhận Bí tích Rửa Tội và những người dự tòng

Cầu cho các trẻ sơ sinh, thiếu nhi, các dự tòng
và tất cả những ai đang chuẩn bị lãnh nhận
Bí tích Rửa Tội và Thêm Sức;
cầu cho các bậc cha mẹ và người đỡ đầu được tràn đầy đức tin,
để mọi người luôn nghe được tiếng Chúa Cha phán:
“Con là Con yêu dấu của Cha,”
và biết bước đi trong ánh sáng của Đức Kitô.

Chúng ta hãy cầu xin Chúa.
Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con.

4. Cầu cho người nghèo, người đau bệnh và những anh chị em yếu thế

Cầu cho những người đang thiếu thốn lương thực và việc làm,
cho người đau bệnh, người cao tuổi, người sống cô đơn
và những ai đang chịu thử thách trong tinh thần hay tâm hồn;
cầu cho người tị nạn, di dân
và những người cảm thấy bị lãng quên —
xin cho lòng thương xót của Đức Kitô ôm ấp và nâng đỡ họ.

Chúng ta hãy cầu xin Chúa.
Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con.

5. Cầu cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta

Cầu cho cộng đoàn giáo xứ Thánh Rita thân yêu:
cho các linh mục, phó tế, tu sĩ, quý ân nhân và thiện nguyện viên;
cho các gia đình, giới trẻ và mọi hội đoàn tông đồ;
xin Chúa ban sự hiệp nhất trong đức tin,
quảng đại trong phục vụ,
và thêm lòng can đảm để sống trọn ơn gọi Rửa Tội giữa đời.

Chúng ta hãy cầu xin Chúa.
Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con.

6. Cầu cho các tín hữu đã qua đời

Cầu cho các linh hồn đã qua đời
mà chúng ta phó dâng cho Lòng Thương Xót Chúa,
và cho những gia đình đang than khóc người thân yêu —
đặc biệt là linh hồn… (N.)…
xin cho các linh hồn được chia sẻ sự sống muôn đời
mà Thiên Chúa đã hứa ban cho những người con trung tín của Người.

Chúng ta hãy cầu xin Chúa.
Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con.

7. Cầu cho những ý nguyện riêng

Cầu cho những ý nguyện chúng ta âm thầm dâng lên Chúa
trong giây phút thinh lặng này…
(thinh lặng cầu nguyện)

Chúng ta hãy cầu xin Chúa.
Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con.

Chủ tế:
Lạy Cha giàu lòng xót thương,
trong ngày Con Cha chịu Phép Rửa, Cha đã mở trời cao
và mạc khải Người là Con yêu dấu của Cha.
Xin thương nhận lời chúng con cầu xin,
và nhờ ơn Chúa Thánh Thần,
xin giúp chúng con trung thành sống ơn gọi Rửa Tội của mình.
Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con.

Đáp: Amen.

© 2025 CỘNG ĐỒNG PHÓ TẾ VIỆT NAM TẠI HOA KỲ. All Rights Reserved.