Giáng sinh sắp đến nơi rồi, Thiên Chúa sắp giáng trần. Bốn ngọn nến đã được thắp sáng. Thời gian chờ đợi sắp kết thúc. Vậy mà, vào Chúa Nhật thứ Tư Mùa Vọng này, Giáo Hội lại gửi đến chúng ta một lời mời gọi cuối cùng, khẩn thiết: Hãy nhìn kỹ vào Thánh Giuse.
Trọng tâm bài Tin Mừng không vào Đức Maria—mặc dù Mẹ thật tuyệt vời. Không vào các thiên thần—mặc dù họ thật rạng rỡ. Thậm chí không vào Hài Nhi—mặc dù Người là tất cả. Hôm nay, ánh đèn sáng chiếu vào một vào người thợ mộc trầm lặng đến từ Nazareth, một người mà bài giảng vĩ đại nhất của ông là sự im lặng, người mà hành động, đức tin vĩ đại nhất của ông là nói “có” khi mọi lý lẽ trong đầu ông hẳn đều hét lên “không”.
Matthêu cho chúng ta biết rằng Thánh Giuse là một “người công chính”. Trong thế giới của ông, điều đó có nghĩa là ông sống theo Luật Mô-sê. Và Luật đã quy định rất rõ ràng về những gì một người đàn ông phải làm khi vị hôn thê của mình bị phát hiện mang thai và đứa trẻ không phải là con mình: vạch trần cô ấy trước công chúng, hủy bỏ hôn ước, và để dân làng giải quyết việc xấu hổ—thậm chí dân làng có thể ném đá ngưới đàn bà chửa hoang.
Nhưng Thánh Giuse không muốn để Đức Maria bị bêu xấu trước công chúng. Chúng ta đã thấy một điều hiếm có: sự công chính được tôi luyện bởi lòng thương xót không muốn tố cáo mẹ Ma ria mà chỉ định tâm lìa bỏ mẹ cách kín đáo. Ông quyết định âm thầm ly dị mẹ. Một kết thúc riêng tư, đau đớn nhưng đầy lòng trắc ẩn. Và đó chính là lúc Chúa can thiệp.
Thiên thần hiện ra với Giuse trong giấc mơ bảo rằng : “Đừng sợ.” Đừng sợ lấy Maria làm vợ. Đừng sợ những lời xì xào ngoài chợ. Đừng sợ nuôi dạy một đứa con không phải của mình. Đừng sợ những tai tiếng, những câu hỏi, những cái nhìn dò xét trong suốt quãng đời còn lại. Vì đứa trẻ được thụ thai trong bà là bởi Chúa Thánh Thần.
Vì bà sẽ sinh một con trai, và, Giuse—phải đặt tên cho con là Giêsu, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi. Thiên thần không nói, “Maria sẽ đặt tên cho con.” Thiên thần nói, “Giu se, hãy đặt tên cho con là Giêsu.” Theo truyền thống Do Thái, hành động đặt tên là đặc quyền và trách nhiệm của người cha. Chúa đang hợp pháp hóa việc nhận Giuse vào câu chuyện về Đấng cứu thế. Người thợ mộc đang được tuyển chọn làm cha trần thế của Người Con vĩnh cửu của Thiên Chúa.
Và câu trả lời của Giuse là gì? Phúc Âm chỉ cho chúng ta biết: Giuse tỉnh giấc, ông làm như sứ thần Chúa đã truyền dạy; ông đón Mẹ Maria về làm vợ.” Không tranh luận. Không thương lượng. Ông chỉ đơn giản vâng lời. Trong sự vâng lời đó, ông trở thành bản lề mà toàn bộ lịch sử cứu độ xoay quanh. Chúng ta thích nói về lời xin vâng của mẹ Maria—“Xin cứ làm cho tôi như lời sứ thần truyền.”
Và đúng như vậy. Nhưng hôm nay, Giáo hội muốn chúng ta nghe lời xin vâng thầm lặng của Giuse, lời xin vâng mà ông đã sống bằng đôi tay, mái ấm, danh tiếng, và cả tương lai của mình.
Có một điều gì đó ở đây, một lời dành cho mỗi người trong chúng ta, những người cảm thấy bị bỏ quên trong câu chuyện Giáng sinh. Có thể chúng ta không phải là người được thị kiến hay nghe thấy tiếng hát của các thiên thần. Có thể bạn không phải là người cảm thấy tràn đầy pháo hoa tâm linh trong Mùa Vọng này.
Có thể chúng ta là người chỉ đơn giản thức dậy mỗi sáng, đi làm, ngồi bên cha mẹ ốm đau, tha thứ người khác, vẫn chung thủy trong một thế giới chỉ biết khen thưởng những hành động hời hợt.
Giuse là vị thánh bảo trợ, quan thầy của chúng ta. Người nhắc nhở chúng ta rằng Thiên Chúa hài lòng khi giao phó mầu nhiệm thánh thiêng nhất trong lịch sử cho những con người bình thường, những người sẽ đơn giản làm điều đúng đắn tiếp theo, ngay cả khi điều đó khiến họ thiệt thòi, mất mát.
Ngôn Sứ Isaia đã hứa một dấu chỉ: “Này đây, một trinh nữ sẽ thụ thai và sinh một con trai, và người ta sẽ đặt tên con trẻ là Em-ma-nu-en.” Matthêu cho chúng ta biết dấu chỉ đó được ứng nghiệm nơi Chúa Giêsu, Đấng thực sự là “Thiên Chúa ở cùng chúng ta.”
Chỉ vài ngày nữa, chúng ta sẽ hát về một đêm tĩnh lặng, một đêm thánh, nơi mọi sự đều bình yên và mọi sự đều tươi sáng. Nhưng hãy thành thật mà nói: đối với Giuse, Giáng Sinh đầu tiên ấy chẳng hề bình yên chút nào. Thế giới của ông đã bị đảo lộn. Vậy mà giữa biến động đó, ông đã chọn tin tưởng thay vì sợ hãi, lòng thương xót thay vì lề luật, sự hiện diện thay vì trốn chạy.
Đó chính là phúc âm Mùa Vọng dành cho bạn và tôi ngày nay.
Dù bạn đang mang trong mình bao nhiêu biến động sáng nay—
dù bạn được chẩn đoán bệnh gì, dù mối quan hệ rạn nứt thế nào,
dù bạn lo sợ về tương lai ra sao—thì thiên thần vẫn phán: “Đừng sợ.”
Đừng sợ bước tiếp bước vâng phục. Đừng sợ ở lại khi mọi thứ trong bạn muốn chạy trốn. Đừng sợ mở rộng ngôi nhà, trái tim, cuộc đời bạn cho hài nhi đã đến để cứu bạn khỏi tội lỗi. Vì tên của hài nhi là Chúa Giê-su—Người sẽ cứu rỗi. Và tên khác của Người là Em-ma-nu-en—Người ở cùng chúng ta. Và Người ở cùng chúng ta cách cụ thể nhất qua những Giuse của thế gian này, những người luôn nói lời đồng ý khi gặp khó khăn. Vậy nên, hãy đến, chúng ta hãy cùng Giuse đến Bêlem. Chúng ta hãy bước đi trên con đường vâng phục trong thinh lặng.
Hãy dọn chỗ, dọn lòng. Vì Đấng sắp đến đã ở đây rồi, thì thầm trong giấc mơ của mọi tấm lòng sẵn sàng: “Đừng sợ. Ta ở cùng các ngươi. Và Ta sắp làm nhiều điều mới lạ.”