CĐPTVN Logo
  • Trang Nhà
  • Nội Quy
  • Danh Sách Phó Tế
    • Theo Tiểu Bang
    • Tìm Kiếm
  • Chia Sẻ
    • Bài Giảng
    • Phụng Vụ
    • Chuyện Vui
    • Linh Tinh
    • Tách Café Tâm Linh
    • Catholic Homilies & Reflections
    • Catholic Gospel Reflections
  • Thông Tin
    • Đại Hội
      • Đại Hội XI
      • Đại Hội X
      • Đại Hội VIII
      • Đại Hội VI
      • Đại Hội V
      • Đại Hội IV
    • Ban Chấp Hành
    • Đa Dạng
  • Inspiring Thoughts

Deacon Paul Nghia Pham

“FROM DARKNESS TO DISCIPLESHIP: ONE KINGDOM, ONE CHURCH, ONE CALL”

Isaiah 8:23–9:3; 1 Corinthians 1:10–13, 17; Matthew 4:12–23

Someone once joked that fishermen are the most optimistic people in the world — because they can spend eight hours on a lake, catch absolutely nothing, and still come home and say, “It was a great day!” In fact, every fisherman seems to own two measuring tapes: one for the fish… and one for the story!

But unlike fishing trips where “the big one got away,” today’s Gospel shows us that when Jesus calls fishermen, nothing is exaggerated and nothing is imaginary. He is not inviting them to a pastime. He is summoning them into a mission — and promising that something real and life-changing will happen: darkness will retreat, lives will be transformed, and the Kingdom of God will break into the world.

In the first reading, the prophet Isaiah prepares us for this moment with a stark contrast. He speaks to a people who know darkness from the inside — political instability, spiritual confusion, social fracture. And if we listen carefully, we recognize that his words also echo our own time.

Sociological studies in recent years show a steep rise in loneliness, anxiety, and hopelessness across nearly every age group — a paradox in an age filled with glowing screens and bright cities. In other words, the darkness Isaiah describes is not just ancient history. It is a spiritual diagnosis for the modern world.

Yet into that reality comes a proclamation that does not deny the darkness but overcomes it:

“The people who walked in darkness have seen a great light.”

Isaiah does not say the people found the light through effort or intelligence. The light comes first. God acts first. Grace always precedes conversion. This is the rhythm of salvation history, and it is the rhythm of every authentic Christian life.

That prophecy finds its fulfillment when Jesus begins His public ministry in Galilee. This is not accidental geography. Galilee was a borderland — religiously mixed, culturally diverse, and often dismissed by the religious elite. It was known as “Galilee of the Gentiles.” It was not the obvious place for God’s decisive action. Yet it is precisely there that Jesus proclaims:

“Repent, for the Kingdom of heaven is at hand.”

The Kingdom does not begin at the center of power but at the margins. Light does not wait for ideal conditions; it shines where darkness is thickest.

All of Galilee revolved around the Sea of Galilee. Though small — only about thirteen miles long and eight miles wide — historians tell us that its shoreline supported a dense network of fishing villages and family industries. For many families, the difference between a good catch and an empty net was the difference between stability and hardship. Fishing was not recreation. It was survival — requiring patience, courage, endurance, and disciplined judgment.

And it is precisely there, in the midst of ordinary labor, that Jesus issues an extraordinary call.

As He walks along the shore, Jesus sees Simon Peter and Andrew casting their net into the sea. He then sees James and John in their boat, mending their nets with their father Zebedee. These details matter. One pair is casting nets; the other is repairing them. Jesus calls both. In that simple scene is already a vision of the Church. Some are sent outward to gather; others are called to repair what is torn. Evangelization and renewal belong together. A Church that only casts nets without mending them becomes shallow and fragile. A Church that only mends nets without casting them becomes inward-looking and spinning her wheels. The Church must always do both: Preaching the Gospel and repairing damages done by her members.

Jesus’ invitation is disarmingly simple: “Follow me, and I will make you fishers of men.” He does not offer a detailed plan, a guarantee of success, or an easy future. He offers Himself — and a purpose greater than their boats, their nets, even their families. Their response is immediate. This is not impulsiveness; it is recognition. They sense that Jesus is calling them into something that will give their lives ultimate meaning. They are not merely being saved from something; they are being sent for something.

Jesus chooses ordinary people. These fishermen were not scholars, not elites, not people of influence. They were skilled workers with no remarkable future by worldly standards. Yet Jesus sees in them precisely what He needs. What He asks for is not brilliance, but availability; not perfection, but trust. As one ancient saying puts it, the most precious gift a person can give is not what they have, but who they are. Jesus can do anything with people who give Him themselves.

The very craft of fishing becomes a school of discipleship. A fisherman must have patience — knowing that results rarely come immediately. He must have perseverance — returning to the water even after failure. He must have courage — willing to risk rough seas. He must have wisdom — knowing when to cast and when to wait. And above all, he must keep himself out of sight, so the fish are drawn not to him, but to the bait. So too the disciple: our task is not to draw attention to ourselves, but to lead others quietly and faithfully to Christ. Let me say it again: our task as fisher of men is not to draw attention to ourselves, but to lead others quietly and faithfully to Christ.

Saint Paul confronts another challenge of discipleship in the second reading: division. Writing to the Corinthians, he pleads, “That there be no divisions among you.” Division weakens witness. The very word for “devil” means “the one who divides.” Nothing damages the credibility of the Gospel more than a fractured Church. Paul reminds us that we were not baptized into personalities, preferences, or factions, but into Christ alone. Unity is not optional; it is evangelical. Jesus Himself prayed, “That they may all be one… so that the world may believe.”

History confirms this truth. Divisions have wounded the Body of Christ again and again. Yet history also shows that whenever Christians take unity seriously — through humility, repentance, dialogue, and shared mission — the Gospel regains its power. Pope Saint John Paul II once said that the Church must “breathe with both lungs,” continually renewing herself so that she may proclaim Christ more credibly to the world.

And so the Gospel comes home to us today.

Jesus is still walking along the shoreline of our lives.
The Kingdom is still at hand.

The question is not whether God is acting —
but whether we are willing to respond.

Are we content to admire Jesus from a safe distance —
or are we ready to leave our nets?

Are we casting nets with courage —
and mending them with humility?

Are we building unity —
or quietly tolerating division?

Here is a line worth carrying with us this week:

The Kingdom of God does not advance by spectators — but by disciples.

Christ is still forming a people who will carry His light into dark places — not perfectly, but faithfully.

In summary, today’s readings proclaim that God’s light overcomes darkness, the Kingdom of Christ is present and active, and the Church is called to unity, conversion, and mission, so that the world may believe.

Three Take-Home Points

  1. The light comes first.
    Do not wait to be perfect before responding to Christ; grace always goes ahead of us.
  2. The Kingdom needs the Church.
    Loving Jesus means committing ourselves to His Body — even when it is difficult.
  3. Disciples are both fishers and menders.
    We are called to evangelize boldly and to renew the Church humbly.

Final Prayer

Lord Jesus Christ,
Light of the world,
You have called us out of darkness into Your marvelous light.

Unite Your Church in faith and love,
heal our divisions, and renew our hearts.

Make us courageous in casting the nets of the Gospel
and humble in mending what is torn.

May Your Kingdom grow within us
and through us, for the life of the world.

We ask this through Christ our Lord.
Amen.

Prayer of the Faithful

Presider:
Christ our Light has come to those who dwell in darkness and calls us to follow Him. With faith and trust, let us bring our needs and the needs of the world before our loving Father.

  1. For the Church throughout the world, that she may faithfully proclaim the Gospel, walk always in the light of Christ, and be a sign of unity and hope for all peoples, we pray to the Lord.
    Lord, hear our prayer.
  2. For the Holy Father, our bishop, and all who serve the Church, that they may lead God’s people with wisdom, humility, and courage, calling all to repentance, conversion, and discipleship, we pray to the Lord.
    Lord, hear our prayer.
  3. For unity among Christians, that divisions may be healed and all who profess faith in Christ may be of one heart and one mind, so that the world may come to believe in Him, we pray to the Lord.
    Lord, hear our prayer.
  4. For leaders of nations and those in public office, that they may seek the light of truth, work for justice and peace, and protect the dignity of every human life, especially amid war, violence, and social division, we pray to the Lord.
    Lord, hear our prayer.
  5. For our local community and parish family, that we may respond generously to Christ’s call to “follow Him,” becoming fishers of people through our witness, charity, and service to those in need, we pray to the Lord.
    Lord, hear our prayer.
  6. For those who live in darkness, especially the poor, the unemployed, the sick, the addicted, the lonely, and those burdened by fear or despair, that Christ’s light may bring them healing, strength, and hope, we pray to the Lord.
    Lord, hear our prayer.
  7. For the faithful departed, especially so and so, and for all who have died, that they may share forever in the light and joy of God’s Kingdom, we pray to the Lord.
    Lord, hear our prayer.
  8. For our personal intentions, which we now place before the Lord in the silence of our hearts.
    (pause for silent prayer)
    We pray to the Lord.
    Lord, hear our prayer.

Presider:
Heavenly Father, You have called us out of darkness into the light of Your Son. Hear the prayers we offer with confidence and grant them according to Your will, through Christ our Lord.

All: Amen.


“TỪ BÓNG TỐI BƯỚC VÀO MÔN ĐỆ: MỘT NƯỚC, MỘT HỘI THÁNH, MỘT LỜI GỌI”

Có người đùa rằng các ngư phủ là những người lạc quan nhất trần đời — vì họ có thể ngồi tám tiếng trên hồ, chẳng bắt được con cá nào, mà vẫn về nhà nói: “Hôm nay câu cá thật tuyệt vời!” Thật ra, dường như ngư phủ nào cũng có hai cuộn thước đo: một cho con cá… và một cho câu chuyện!

Nhưng khác với những chuyến câu cá mà “con cá to bao giờ cũng… vuột mất,” Tin Mừng hôm nay cho thấy: khi Chúa Giêsu gọi các ngư phủ, không có gì bị thổi phồng, không có gì là tưởng tượng. Người không mời gọi họ tham gia một thú vui. Người trao cho họ một sứ mạng — và Người bảo đảm rằng điều gì đó thật sự và biến đổi sẽ xảy ra: bóng tối sẽ rút lui, cuộc đời sẽ đổi mới, và Nước Thiên Chúa sẽ bừng sáng giữa trần gian.

Trong bài đọc I, ngôn sứ Isaia chuẩn bị cho chúng ta bước vào khoảnh khắc này bằng một sự tương phản mãnh liệt. Ngài nói với một dân tộc từng nếm trải bóng tối tận bên trong — bất ổn chính trị, hỗn loạn thiêng liêng, rạn nứt xã hội. Và nếu chúng ta lắng nghe kỹ, những lời ấy cũng vang vọng chính thời đại hôm nay.

Các nghiên cứu xã hội gần đây cho thấy sự gia tăng đáng kể về cô đơn, lo âu và tuyệt vọng nơi hầu hết mọi nhóm tuổi — một nghịch lý trong thời đại đầy ánh đèn màn hình và đô thị rực sáng. Nói cách khác, bóng tối mà Isaia mô tả không chỉ thuộc quá khứ xa xưa. Đó là một chẩn đoán thiêng liêng của thế giới hiện đại.

Thế nhưng, giữa thực trạng ấy vang lên một lời loan báo không phủ nhận bóng tối, nhưng vượt thắng nó:

“Dân đang lần bước giữa tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng.”

Isaia không nói rằng dân tự tìm thấy ánh sáng nhờ nỗ lực hay trí thông minh. Ánh sáng đến trước. Thiên Chúa hành động trước. Ân sủng luôn đi trước hoán cải. Đó là nhịp điệu của lịch sử cứu độ — và là nhịp điệu của mọi đời sống Kitô hữu đích thực.

Lời sấm ấy được ứng nghiệm khi Chúa Giêsu khởi đầu sứ vụ công khai tại Galilê. Đây không phải là sự tình cờ về địa lý. Galilê là miền biên cương — đa dạng văn hóa, pha trộn tôn giáo, và thường bị giới lãnh đạo tôn giáo xem thường. Người ta gọi nơi ấy là “Galilê của dân ngoại.” Không phải là chỗ người ta mong đợi Thiên Chúa hành động cách quyết liệt. Vậy mà chính tại đó, Chúa Giêsu công bố:

“Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần.”

Nước Trời không khởi đi từ trung tâm quyền lực, nhưng từ vùng ngoại biên. Ánh sáng không chờ điều kiện hoàn hảo; ánh sáng chiếu vào nơi bóng tối dày đặc nhất.

Toàn vùng Galilê hướng về Biển Hồ. Dù diện tích nhỏ — khoảng 21 km dài và 13 km rộng — các sử gia cho biết vùng bờ hồ có một mạng lưới dày đặc các làng chài và các cơ sở đánh cá gia đình. Với nhiều gia đình, khác biệt giữa một mẻ lưới đầy và một mẻ lưới trống rỗng là khác biệt giữa ổn định và khốn khó. Đánh cá không phải là giải trí. Đó là sinh kế — đòi hỏi kiên nhẫn, can đảm, bền chí và phán đoán khôn ngoan.

Và chính tại đó, giữa công việc đời thường, Chúa Giêsu cất lên một lời gọi phi thường.

Khi đi dọc bờ hồ, Chúa thấy Simon Phêrô và Anrê đang thả lưới. Rồi Người thấy Giacôbê và Gioan ngồi trên thuyền, cùng cha là ông Dêbêđê vá lưới. Những chi tiết này không thừa. Một nhóm đang thả lưới; nhóm kia đang vá lưới. Chúa gọi cả hai. Trong khung cảnh đơn sơ ấy, đã có sẵn một hình ảnh về Hội Thánh. Có những người được sai đi để thả lưới; có những người được gọi để hàn gắn điều rách nát. Loan báo và canh tân phải song hành. Một Hội Thánh chỉ biết thả lưới mà không vá lưới sẽ trở nên mong manh và nông cạn. Một Hội Thánh chỉ biết vá lưới mà không thả lưới sẽ khép kín và trì trệ. Hội Thánh phải luôn làm cả hai: Rao giảng Tin Mừng và hàn gắn những tổn thương do chính các thành viên gây ra.

Lời mời gọi của Chúa thật đơn sơ nhưng đầy sức mạnh:

“Hãy theo Thầy, Thầy sẽ làm cho anh em trở thành những kẻ lưới người như lưới cá.”

Người không đưa ra kế hoạch chi tiết, không bảo đảm thành công, không hứa một tương lai dễ dàng. Người trao ban chính bản thân Người — và một sứ mạng lớn hơn con thuyền, lớn hơn tấm lưới, thậm chí lớn hơn gia đình họ. Phản ứng của họ thật tức khắc. Đây không phải là bốc đồng; đó là nhận ra. Họ cảm thấy rằng Chúa đang gọi họ bước vào điều sẽ làm cho đời họ có ý nghĩa sau cùng. Họ không chỉ được cứu khỏi điều gì đó; họ được sai đi vì một điều gì đó.

Chúa Giêsu chọn những con người bình thường. Những ngư phủ ấy không phải là học giả, không phải giới tinh hoa, không có địa vị nổi bật theo tiêu chuẩn trần thế. Họ là những người lao động cần mẫn, chẳng có tương lai đáng kể trong mắt đời. Nhưng Chúa Giêsu lại thấy nơi họ đúng điều Người cần. Người không đòi hỏi sự xuất chúng, mà là sự sẵn sàng; không đòi sự hoàn hảo, mà là niềm tín thác. Như một câu nói cổ xưa: món quà quý giá nhất con người có thể dâng không phải là những gì họ có, nhưng là chính con người họ. Chúa có thể làm mọi sự với những ai dám trao trọn bản thân cho Người.

Chính nghề đánh cá trở thành trường học của đời môn đệ. Người ngư phủ phải kiên nhẫn — vì kết quả hiếm khi đến ngay lập tức. Phải bền gan — trở lại mặt nước ngay cả sau thất bại. Phải can đảm — sẵn sàng đương đầu sóng gió. Phải khôn ngoan — biết khi nào tung lưới, khi nào chờ đợi. Và trên hết, người ngư phủ phải ẩn mình, để cá không bị thu hút bởi chính anh ta, nhưng bởi mồi câu. Người môn đệ cũng thế: nhiệm vụ của chúng ta không phải là thu hút người khác đến với chính mình, mà là âm thầm và trung thành dẫn họ đến với Chúa Kitô. Xin được nhắc lại: nhiệm vụ của người “lưới người” không phải là gây chú ý cho bản thân, nhưng là dẫn người khác đến với Chúa Kitô.

Thánh Phaolô, trong bài đọc II, đối diện với một thách đố khác của đời môn đệ: chia rẽ. Ngài nài xin cộng đoàn Côrintô: “Anh em hãy đồng tâm nhất trí… đừng chia rẽ nhau.” Chia rẽ làm suy yếu chứng tá Tin Mừng. Chính từ “ma quỷ” mang nghĩa là “kẻ gây chia rẽ.” Không có điều gì làm mất uy tín của Tin Mừng hơn một Hội Thánh bị phân hóa. Thánh Phaolô nhắc chúng ta rằng chúng ta không chịu phép rửa vào con người hay phe nhóm nào, nhưng vào Chính Đức Kitô. Hiệp nhất không phải là lựa chọn thêm; hiệp nhất là bản chất của sứ mạng loan báo Tin Mừng. Chính Chúa Giêsu đã cầu nguyện: “Xin cho họ nên một… để thế gian tin.”

Lịch sử chứng minh điều ấy. Biết bao chia rẽ đã gây thương tích cho Thân Thể Đức Kitô. Nhưng lịch sử cũng cho thấy: mỗi khi Kitô hữu nghiêm túc vun đắp hiệp nhất — bằng khiêm tốn, sám hối, đối thoại và sứ vụ chung — Tin Mừng lại lấy lại sức mạnh. Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II từng nói: Hội Thánh cần phải “thở bằng cả hai lá phổi,” liên lỉ canh tân để có thể loan báo Đức Kitô cách đáng tin hơn cho thế giới.

Và như thế, Tin Mừng hôm nay bước vào chính cuộc đời chúng ta.

Chúa Giêsu vẫn đang đi dọc bờ biển của đời ta.
Nước Trời vẫn đang ở gần.
Câu hỏi không phải là Thiên Chúa có đang hành động hay không —
mà là chúng ta có sẵn sàng đáp lại hay không.

Chúng ta có bằng lòng ngưỡng mộ Chúa từ xa —
hay dám bỏ lại tấm lưới của mình?
Chúng ta có dám thả lưới với lòng can đảm —
và vá lưới với lòng khiêm tốn?
Chúng ta đang xây dựng hiệp nhất —
hay âm thầm dung túng chia rẽ?

Hãy mang theo câu này trong tuần lễ này:

Nước Thiên Chúa không lớn mạnh nhờ những người đứng xem — mà nhờ những môn đệ.

Chúa Kitô vẫn đang hình thành một dân Người — những con người sẽ mang ánh sáng của Người đến những nơi tối tăm — không phải cách hoàn hảo, nhưng cách trung tín.

Tóm lại, các bài đọc hôm nay công bố rằng:
Ánh sáng của Thiên Chúa chiến thắng bóng tối,
Nước Đức Kitô đang hiện diện và hoạt động,
và Hội Thánh được mời gọi sống hiệp nhất, hoán cải và sứ mạng,
để thế giới được tin.

Ba Điểm Ghi Nhớ

  1. Ánh sáng đến trước.
    Đừng chờ mình trở nên hoàn hảo mới đáp lại Chúa;
    ân sủng luôn đi trước chúng ta.
  2. Nước Trời cần Hội Thánh.
    Yêu mến Chúa Giêsu cũng có nghĩa là gắn bó với Thân Thể của Người —
    ngay cả khi điều ấy đòi hy sinh.
  3. Môn đệ vừa là người thả lưới, vừa là người vá lưới.
    Chúng ta được mời gọi rao giảng cách mạnh mẽ
    và canh tân Hội Thánh cách khiêm nhường.

Lời Nguyện Kết

Lạy Chúa Giêsu Kitô,
Ánh Sáng của trần gian,
Chúa đã gọi chúng con ra khỏi bóng tối
để bước vào ánh sáng huy hoàng của Chúa.

Xin hiệp nhất Hội Thánh Chúa trong đức tin và đức ái,
chữa lành những chia rẽ và đổi mới tâm hồn chúng con.

Xin ban cho chúng con lòng can đảm
để tung lưới Tin Mừng,
và lòng khiêm tốn
để vá lại những điều rách nát.

Xin cho Nước Chúa lớn lên trong chúng con
và qua chúng con,
vì sự sống của thế giới.

Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con.
Amen.

LỜI NGUYỆN TÍN HỮU

Chủ tế:
Anh chị em thân mến,
Đức Kitô là Ánh Sáng đã đến với những ai đang ngồi trong bóng tối và mời gọi chúng ta theo Người. Với niềm tin tưởng, chúng ta hãy dâng lên Thiên Chúa là Cha đầy yêu thương những lời nguyện xin của chúng ta và của toàn thế giới.
Cộng đoàn đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con.

  1. Cầu cho Hội Thánh trên toàn thế giới, biết trung thành loan báo Tin Mừng, luôn bước đi trong ánh sáng của Đức Kitô, và trở nên dấu chỉ hiệp nhất và hy vọng cho mọi dân tộc.
    Xin Chúa nhận lời chúng con.
  2. Cầu cho Đức Thánh Cha, Đức Giám Mục giáo phận chúng ta, và mọi thành phần đang phục vụ trong Hội Thánh, được ơn khôn ngoan, khiêm nhường và can đảm, để dẫn dắt Dân Chúa sống sám hối, hoán cải và trung thành làm môn đệ Đức Kitô.
    Xin Chúa nhận lời chúng con.
  3. Cầu cho sự hiệp nhất giữa các Kitô hữu, để mọi chia rẽ được chữa lành, và tất cả những ai tuyên xưng đức tin vào Đức Kitô biết nên một lòng một ý, hầu thế gian nhận ra và tin vào Người.
    Xin Chúa nhận lời chúng con.
  4. Cầu cho các nhà lãnh đạo các quốc gia và những người đang thi hành trách nhiệm công quyền, biết tìm kiếm ánh sáng chân lý, xây dựng công lý và hòa bình, tôn trọng và bảo vệ phẩm giá của mọi sự sống con người, nhất là trong bối cảnh chiến tranh, bạo lực và chia rẽ xã hội.
    Xin Chúa nhận lời chúng con.
  5. Cầu cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta, biết quảng đại đáp lại lời mời gọi “hãy theo Thầy,” để trở nên những người lưới người, bằng đời sống chứng tá, bác ái và phục vụ những ai đang thiếu thốn.
    Xin Chúa nhận lời chúng con.
  6. Cầu cho những ai đang sống trong bóng tối, đặc biệt là người nghèo, người thất nghiệp, người đau yếu, người nghiện ngập, người cô đơn, và những ai đang mang nặng sợ hãi hay tuyệt vọng, được ánh sáng Đức Kitô soi dẫn, chữa lành và ban niềm hy vọng.
    Xin Chúa nhận lời chúng con.
  7. Cầu cho các tín hữu đã qua đời, cách riêng so and so, và tất cả những ai đã an nghỉ trong Chúa, được hưởng ánh sáng và niềm vui vĩnh cửu của Nước Thiên Chúa.
    Xin Chúa nhận lời chúng con.
  8. Cầu cho những ý nguyện riêng của mỗi người chúng ta, giờ đây xin dâng lên Chúa trong thinh lặng.
    (thinh lặng cầu nguyện)
    Chúng ta hãy cầu xin Chúa.
    Xin Chúa nhận lời chúng con.

Chủ tế:
Lạy Thiên Chúa là Cha toàn năng,
Cha đã gọi chúng con ra khỏi bóng tối
để bước vào ánh sáng của Con Cha.
Xin thương nhậm những lời nguyện xin chúng con dâng lên
với trọn niềm tin tưởng,
và ban cho theo thánh ý Cha,
nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con.

Cộng đoàn: Amen.

© 2025 CỘNG ĐỒNG PHÓ TẾ VIỆT NAM TẠI HOA KỲ. All Rights Reserved.