Có bao giờ quý ông bà và anh chị em đi lễ trễ hay không? Đặc biệt không biết ở đây có ai đi lễ trễ vì lý do ăn diện, làm đẹp hay không? Nhiều khi chúng ta lo lắng ăn diện quá đáng rồi quên đi trách nhiệm của một người tín hữu là đi lễ thờ phượng Chúa đúng giờ cùng với cộng đoàn. Ngay trong bài Phúc Âm hôm nay, “có mấy người trầm trồ về đền thờ được trang hoàng bằng đá tốt và những lễ vật quý.” Những lời này nghe quen quen phải không cả nhà?
Cách đây mấy tuần con có đến nhà thờ chánh tòa ở New York, rất là đẹp và con cũng trầm trồ khen ngợi và chụp vài tấm hình làm kỷ niệm. Nhiều khi chúng ta cũng vậy, khi viếng các đền thánh đẹp lộng lẫy, chúng ta chú trọng đến việc chụp hình và chiêm ngưỡng vẻ đẹp bên ngoài hơn là dành giờ cầu nguyện và lo cho đền thờ bên trong tâm hồn của mình nơi Chúa Thánh Thần ngự trị để chuẩn bị đón Chúa tái lâm.
Vậy chúng ta phải thường xuyên tự hỏi: “Tôi đến nhà thờ hay là tôi đến với Chúa để tìm điều gì?”
Có một số người Việt Nam nói rằng “có thực mới vực được đạo.” Họ giải thích rằng trước tiên phải giải quyết cái bụng trước rồi mới đến phần tâm linh. Vậy nếu không có thực thì sao? Chắc là đạo cũng mất luôn. Thật ra câu nói “có thực mới vực được đạo” là một câu nói mỉa mai đối với chúng ta là những người có Đạo Công Giáo. Chúa Giêsu trong bốn mươi ngày ở Sa mạc đã bị quỷ Sa tan cám dỗ ngay cái bụng của mình. Người đã bị cám dỗ “biến đá thành bánh” (Lc 4:3). Vì Sa tan nghĩ rằng “có thực mới vực được đạo” cho nên mới nghĩ ra cách cám dỗ lúc Chúa Giêsu đói. Chúa Giêsu là một con người bằng xương, bằng thịt như chúng ta. Người có đủ hỉ, nộ, ái, ố, cho nên Người cũng thích được ăn ngon và ăn no như bao nhiêu người khác. Vậy mà trong lúc đói nhất, Người đã nhất quyết từ chối làm theo lời của Satan. Thà nhịn đói chứ không chiều theo cám dỗ của Sa tan.
Đôi khi chúng ta gặp khó khăn về vật chất hay bệnh tật, chúng ta dễ rơi vào những cám dỗ của ma quỷ. Đặc biệt khi chúng ta bị bệnh hiểm nghèo cầu nguyện hoài mà không thấy Chúa cho khỏi bệnh, chúng ta dễ dàng nhẹ dạ tin vào lời thầy bói toán, cúng thần tài, ông địa, rồi tin vào những bài thuốc trên online mà khi uống vào không biết là mình uống thuốc gì, và cuối cùng dẫn đến cái chết. Đây là những tiên tri giả thời nay.
Trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giê-su cảnh báo chúng ta coi chừng bị các tiên trỉ giả lừa. Đặc biệt là bị lừa gạt về ngày tận thế. “Anh em hãy coi chừng kẻo bị lừa gạt, vì sẽ có nhiều người mạo danh Thầy đến nói rằng: 'Chính ta đây', và: 'Thời kỳ đã đến gần'; anh em chớ có theo họ.” (Lc 21, 8). Chúa Giêsu đã cảnh báo như vậy, mà ngày nay vẫn còn nhiều người đi theo các tiên trỉ giả chống lại Giáo Hội Công Giáo.
Là một người Công Giáo, chúng ta phải xác tín rằng bất cứ ai đi ngược lại Kinh Thánh và Những Gì Giáo Hội Dạy đều là tiên tri giả. Nếu những ai đã sống qua năm 2000 thì chúng ta có kinh nghiệm là có rất nhiều nhà tiên tri giả đã tiên đoán rằng năm 2000 tận thế. Hoặc là gần đây nhất là COVID xảy ra ra vào năm 2019. Và họ dùng chính bài Phúc Âm này để biện hộ rằng ngày tận thế đã gần kề vì chúng ta thấy nào là bệnh dịch, thiên tai, loạn lạc, chiến tranh khắp nơi đang xảy ra.
Thật ra những điều này 2000 năm trước cũng đã xảy ra. Dịch bệnh, thiên tai, loạn lạc, chiến tranh ở thời nào cũng có. Trong Tin Mừng Thánh Mat-thêu, Chúa Giê-su đã xác định rằng: “Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào.” (Mt 13, 33). Chẳng ai biết ngày nào tận thế, nhưng Chúa dạy chúng ta hãy “canh thức” để chúng ta chuẩn bị sẵn sàng đón Chúa tái lâm bất cứ lúc nào.
Vậy chúng ta phải “canh thức” hay là chuẩn bị như thế nào? Xin thưa, đó là SỐNG và sẵn sàng TUYÊN XƯNG đức tin của chúng ta bất cứ hoàn cảnh nào dù bị “bắt bớ, ngược đãi, hay bị bỏ tù vì danh Thầy” (Lc 21, 12). Có người nói với con rằng “đạo nào cũng giống đạo nào vì đạo nào cũng ăn ngay ở lành.” Nếu như đạo nào cũng giống đạo nào thì thử hỏi mình theo Đạo Công Giáo để làm gì? Ngày xưa khi con nghe câu này, con đồng ý vì lúc đó con mới theo Đạo Công Giáo, con không biết gì nhiều. Thật ra đây là một cách cám dỗ tinh vi của ma quỷ hay là của các tiên tri giả.
Trước đây con đi chùa theo đạo Phật. Đạo Phật dạy rằng chỉ có mình mới có thể cứu mình và dạy người ta ăn ngay ở lành, gieo nhân nào thì gặp quả nấy. Còn đạo Công Giáo dạy rằng chỉ có Thiên Chúa mới có thể cứu mình và cũng dạy chúng ta ăn ngay ở lành, nhưng điều quan trọng là dạy chúng ta trở nên thánh. Mỗi một ngày cố gắng sống tốt hơn ngày hôm qua. Hay nói như bài Phúa Âm hôm nay, Chúa Giê-su dạy chúng ta sẵn sàng làm chứng nhân cho Thiên Chúa. Sẵn sàng TUYÊN XƯNG đức tin trong bất cứ hoàn cảnh nào.
Hiểu được sự thách đố của việc TUYÊN XƯNG đức tin, Chúa Giê-su nhắc nhở chúng ta rằng, “có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống mình” (Lc 21, 19). Mạng sống ở đây Chúa Giê-su muốn nói đến không phải là thân xác này, mà là linh hồn bất diệt. Trong bản dịch trước năm 1973 thì dịch rằng “các con cứ bền đỗ, các con sẽ giữ được linh hồn các con.” Thân xác này rồi cũng tan thành mây khói khi một mai kia chúng ta nhắm mắt lìa đời. Nhưng linh hồn thì bất diệt, và điều mà Chúa Giê su nhắn nhủ mỗi người là “đừng lo lắng phải nói gì khi bị bắt bớ ra trước công chúng vì chính Thầy sẽ cho anh em ăn nói thật khôn ngoan” (Lc 21, 14-15).
Hay nói cách khác là Chúa Giê-su mời gọi chúng ta hãy mở lòng để Chúa Thánh Thần ngự trong tâm hồn chúng ta và giúp chúng ta làm chứng nhân cho Chúa Giê-su giống như gương của các thánh tử đạo Việt Nam anh dũng can trường thà chịu đầu rơi máu chảy chứ không khuất phục trước cường quyền áp bức các đấng bỏ đạo. Theo lịch phụng vụ thì Giáo Hội Việt Nam được phép mừng kính Thánh Andre Dũng Lạc và Các Bạn Tử Đạo (St. Andrew Dũng-Lạc, and Companions, Martyrs) vào Chúa Nhật ngày 16 tháng 11 này.
Ai rồi cũng phải chết phải không thưa quý ông bà và anh chị em, nhưng khi chúng ta nằm xuống rồi thì có lẽ chuyện chúng ta sống thọ hay chết yểu trên thế gian này không còn quan trọng, nhưng chúng ta sống như thế nào mới là quan trọng. Trong Nguyên Lý Nền Tảng của sách Linh Thao, Thánh I-nhã cũng đã nói “chúng ta không chọn lựa sống lâu hay chết yểu, nhưng chúng ta chọn sống như thế nào để đưa chúng ta đến ơn cứu độ.”
Do đó chúng ta hãy tự hỏi rằng “chúng ta có bền đỗ trong bất cứ hoàn cảnh nào hay không?” Hay nói cách khác là cho dù lúc có “thực”, hay lúc không có “thực”, lúc khỏe mạnh, cũng như lúc bệnh tật, lúc được vinh quang, hay lúc bị sỉ nhục chúng ta có vẫn một lòng giữ vững đức tin hay không? Và chúng ta có sẵn sàng làm chứng nhân cho Thiên Chúa, sẵn sàng tuyên xưng Đức Tin của chúng ta trong bất cứ hoàn cảnh nào giữa một xã hội đầy tiên tri giả này hay không?