CĐPTVN Logo
  • Trang Nhà
  • Nội Quy
  • Danh Sách Phó Tế
    • Theo Tiểu Bang
    • Tìm Kiếm
  • Chia Sẻ
    • Bài Giảng
    • Phụng Vụ
    • Chuyện Vui
    • Linh Tinh
    • Tách Café Tâm Linh
    • Catholic Homilies & Reflections
    • Catholic Gospel Reflections
  • Thông Tin
    • Đại Hội
      • Đại Hội XI
      • Đại Hội X
      • Đại Hội VIII
      • Đại Hội VI
      • Đại Hội V
      • Đại Hội IV
    • Ban Chấp Hành
    • Đa Dạng
  • Inspiring Thoughts

Pt Thân Trọng Cử

30TH SUNDAY OF THE YEAR, CYCLE C

Sirach 35:12–14,16–18; 2 Timothy 4:6–8,16–18; Luke 18:9–14

The parable of the gospel is not really a parable of pride and humility ... although those ideas are included in the story; but the parable is about having a deep knowledge of one's self and a profound knowledge that God is mercy and that mercy extends to you and me.

This parable calls us to come to an honest self-knowledge. We can deceive many people. We can even deceive members of our own families. And actually, we can deceive ourselves. But we will never be able to deceive God. He knows the facts. We might have good reasons for hiding ourselves from others ... but we cannot hide ourselves from God ... so don't even try. That is what the tax-collector learned. He knew he was a sinner.

Secondly, he knew what the Old Testament told him about God and he believed it. God is merciful. The Old Testament scriptures are full of references to the mercy of God who is always loving and forgiving. He humbly acknowledged that he depended on God for forgiveness ... because it was only God who could forgive him ... and he went away justified in the eyes of God. Notice, it doesn't say he sinned no more. And that really isn't important in the context of the today parable. What is important is that he knew he was a sinner and God is merciful and God would forgive him.

The Pharisee on the other hand was just the opposite. He believed in his own goodness and figures that it was proper to let God know how good he really was. He is saying, “Here are the facts Lord, and listen up!” Then he continues to tell the Lord how good he is and criticizes others for not being so good. He is saying, “Lord you are lucky to have a friend like me.” He wants to present all the facts to God so that God might know what he otherwise might apparently fail to notice. He did not recognize his sinfulness [pride and self-righteousness to name two] and he did not know God as merciful. He saw God as someone who needed to be informed of his goodness and that God should be grateful to him ... instead of the other way around. Yes, he was good ... but the gift of goodness came from God ... and he should have been grateful to God for that gift.

We too need to come to an honest self-knowledge before we presume to tell God about ourselves. God doesn't want to hear excuses. He just wants us to know ourselves ... then ... to know the Good News and rejoice in it. He is a father who is merciful. He loves us as we are. He forgives us if we ask.

The Cathedral of St. Stephen in Vienna is the church where, for centuries, the rulers of Austria ascended to the throne. The following ritual was part of those coronation ceremonies. When the emperor-designate would approach the cathedral gates he would find them locked. He would summon a Church official and insist: “I, the Emperor of all Austria-Hungary, demand admittance!”

The Church official would respond: “We do not know the emperor of all Austria-Hungary. Who is it that demands admittance?”

The emperor then would say, “I, Franz Josef, demand admittance.”

Again the response would come, “We do not know Franz Josef. Who is it that demands admittance?”

Then, for the third time, the emperor would speak, but this time in a subdued response: “I, a sinner, request admittance.”

With that the gates were unlocked, the great doors of the cathedral were opened and the emperor designate was welcomed with these words: “Permission is granted. Enter sinner. You are known to us.”

We are all sinners who need forgiveness from God .

Heavenly Father, Grant us the grace to pray like the tax collector:
with honesty, humility, and trust in Your mercy.
May we never look down on other
but only lift our eyes to You, who alone justifies and saves.
Through Christ our Lord. Amen.

Dụ ngôn trong bài Tin Mừng không hẳn là một dụ ngôn về sự cao ngạo và khiêm nhường ... mặc dầu những ý tưởng nầy có trong câu chuyện, nhưng dụ ngôn hàm ý một sự hiểu biết sâu xa về chính mình và sự nhận thức rõ rằng Chúa đầy lòng thương xót và sự thương xót đó dành cho chúng ta.

Dụ ngôn mời gọi chúng ta thành thật tự xét hiểu chính mình. Chúng ta có thể lừa gạt nhiều người. Chúng ta có thể lừa gạt ngay cả các thành viên trong gia đình. Và thật tế, chúng ta có thể lừa dối chính chúng ta. Nhưng chúng ta sẽ không bao giờ có thể lừa gạt được Thiên Chúa. Người biết mọi sự. Chúng ta có lẽ có nhiều lý do chính đáng khi che dấu chính mình với người khác ... nhưng chúng ta không che dấu chúng ta với Thiên Chúa ...vì thế đừng nên bao giờ thử mà che giấu. Đây là điểm người thu thuế học được. Ông ta biết mình là một người tội lỗi.

Thứ đến, ông ta đã biết Cựu Ưóc dạy ông ta về Thiên Chúa và ông ta đã tin như vậy. Thiên Chúa đầy lòng thương xót. Kinh Thánh Cựu Ước có rất nhiều dấu chỉ của lòng thương xót Chúa, Đấng luôn yêu thương và tha thứ. Người thu thuế đã khiêm nhường xác nhận rằng ông ta nhờ vào sự thứ tha của Chúa ... bởi vì chỉ chính Chúa mới có thể tha thứ ông ta ... và người thu thuế ra về trở nên công chính dưới con mắt Chúa. Hãy chú ý, dụ ngôn không nói rằng ông ta sẽ không còn phạm tội nữa. Và điều đó không quan trọng trong bối cảnh bài Tin Mừng hôm nay. Điểm quan trọng là ông ta biết mình là kẻ có tội và Thiên Chúa từ bi và nhân hậu. Người độ lượng sẽ tha thứ tội lỗi ông ta.

Mặt khác người Pharisêu thì trái ngược lại. Ông ta tự tin sự tốt lành của mình và nghĩ rằng chính đáng khi nói với Chúa biết ông ta thiện hảo như thế nào. Đây là những lời ông ta nói, “Lạy Chúa đây là những việc tôi đã làm, và xin Chúa hãy lắng nghe!” Rồi ông ta tiếp tục kể với Đức Chúa rằng ông thật tốt lành và phán đoán người khác không tốt lành như ông ta. Ông ta nói, “Chúa, Ngài may mắn có người bạn như tôi.” Ông ta muốn trình bày hết mọi chi tiết để Chúa có thể không biết đến điều ông ta cố ý không nói đến. Người Pharisêu đã không nhìn nhận tội lỗi mình, [cao ngạo và tự cho mình công chính, chỉ kể ra hai điều] và ông ta đã không biết Thiên Chúa đầy lòng thương xót. Ông ta xem Chúa như một người cần được báo cáo về sự tốt lành và Thiên Chúa phải biết ơn ông ... thay vì ngược lại. Vâng, ông ta tốt ... nhưng món quà thiện hảo từ Thiên Chúa ban cho ... và đáng lẽ ông ta phải cảm tạ Thiên Chúa đã trao ban cho quà tặng đó.

Chúng ta cũng cần thành thật tự xem xét mình trước khi mạo muội trình bày với Chúa về con người chúng ta. Thiên Chúa không muốn nghe sự bào chữa. Người chỉ muốn chúng ta biết con người mình ... rồi ... biết Tin Mừng và vui mừng hân hoan. Thiên Chúa là một người Cha nhân từ. Người yêu thương chúng ta dẫu chúng ta thế nào chăng nữa. Thiên Chúa tha thứ chúng ta nếu chúng ta cầu xin ...

Nhà thờ Chánh Tòa Thánh Stêphanô ở Viênna là giáo đường mà nơi đó trải qua bao thế kỷ các vị hoàng đế và nhà lãnh đạo nước Áo đã đăng quang. Nghi thức sau đây là một phần trong nghi lễ đăng quang. Khi vị hoàng đế vừa được chọn tiến vào các cổng nhà thờ chánh tòa thì thấy các cổng khóa kín. Tân Vương sẽ cho triệu một quan viên của Hội Thánh và yêu cầu: “Ta, Hoàng Đế Áo Quốc và Hung-Gia-Lợi, đòi vào!”

Vị quan viên sẽ đáp lại: “Chúng tôi không biết hoàng đế Áo Quốc và Hung-Gia-Lợi là ai. Ai đó đang đòi vào?”

Hoàng đề liền nói, “Ta, Franz Josef, Phạm Giuse đòi vào.”

Lại lần nữa câu trả lời sẽ là, “Chúng tôi không biết Phạm Giuse là ai. Ai là người đang đòi vào?”

Và rồi, lần thứ ba, vị hoàng đế sẽ nói, nhưng lần nầy trả lời nhỏ nhẹ hơn: “Ta, một kẻ có tội, xin được vào.”

Với câu trả lời đó cửa được mở khóa và các cánh cửa nhà thờ chánh tòa mở rộng và vị hoàng đế vừa được lên ngôi được chào đón như sau: “Yêu cầu được ban cho. Kẻ có tội hãy tiến vào. Chúng tôi biết ngài là ai.”

Lạy Cha , Xin ban cho chúng con ơn biết cầu nguyện như người thu thuế:
với lòng thành thật, khiêm nhường và tin tưởng vào lòng thương xót của Cha.
Xin cho chúng con không bao giờ coi thường người khác
nhưng chỉ hướng mắt về Cha, Đấng duy nhất công chính hóa và cứu độ.
Nhờ Chúa Kitô, Chúa chúng con. Amen.

© 2025 CỘNG ĐỒNG PHÓ TẾ VIỆT NAM TẠI HOA KỲ. All Rights Reserved.