CĐPTVN Logo
  • Trang Nhà
  • Nội Quy
  • Danh Sách Phó Tế
    • Theo Tiểu Bang
    • Tìm Kiếm
  • Chia Sẻ
    • Bài Giảng
    • Phụng Vụ
    • Chuyện Vui
    • Linh Tinh
    • Tách Café Tâm Linh
    • Catholic Homilies & Reflections
    • Catholic Gospel Reflections
  • Thông Tin
    • Đại Hội
      • Đại Hội XI
      • Đại Hội X
      • Đại Hội VIII
      • Đại Hội VI
      • Đại Hội V
      • Đại Hội IV
    • Ban Chấp Hành
    • Đa Dạng
  • Inspiring Thoughts

Deacon Vincent Dam

LIVING FAITHFULLY IN THE MIDST OF THE WEEDS

16th Sunday in Ordinary Time - Year A

Brothers and sisters in Christ,

Several years ago, a quiet neighborhood awoke to a scene that looked almost like a war zone. Late one evening, an intoxicated driver sped through the neighborhood at a terrifying speed. Within minutes he had smashed into parked cars, knocked down mailboxes, destroyed fences, uprooted trees, and finally crashed his truck into the living room of a family's home while they were asleep inside. By the time the police and firefighters arrived, one reckless man had left an entire neighborhood wounded and shaken.

The next morning everyone asked the same question: "How could one person cause so much destruction in such a short time?"

That question has echoed throughout human history.

How can one lie destroy a marriage? How can one act of hatred begin a war? How can one addiction devastate a family? How can one corrupt idea confuse an entire generation? Why do violence, human trafficking, abuse, corruption, and injustice continue to wound so many innocent lives? Why does evil seem to grow right beside goodness?

Every generation has asked these questions. The people listening to Jesus asked them too. And today Jesus gives an answer—but not the answer anyone expects.

Matthew's Gospel is often called the Gospel of the Kingdom. More than thirty times he repeats the expression, "The Kingdom of Heaven." In this thirteenth chapter alone Jesus says again and again, "The Kingdom of Heaven is like..." the sower, the wheat and the weeds, the mustard seed, the yeast, the hidden treasure, the pearl of great price, and the dragnet.

Matthew wants us to understand something remarkable. Jesus is revealing a mystery that had remained hidden for centuries. The Kingdom of Heaven is not simply a place we hope to enter after death. It is God's reign already breaking into history through Jesus Christ. The King has come. His Kingdom has begun. Yet it has not yet reached its fullness.

That explains why our world still looks so confusing. Christ has conquered sin and death. The Holy Spirit has been poured out. The Church has been born. Yet saints and sinners still live side by side. Truth and lies. Justice and injustice. Love and hatred. Wheat and weeds. We live between Christ's first coming and His glorious return. The Kingdom is already here, but it is not yet complete.

Jesus tells us that a farmer sowed good seed in his field. But during the night an enemy secretly sowed weeds among the wheat. When both began to grow, the servants were shocked. "Master, didn't you sow good seed? Where did the weeds come from?" The master replied, "An enemy has done this."

So far everyone understands the story.

Then comes the question every one of us would ask.

"Master, do you want us to pull up the weeds?"

Of course we do! Every farmer removes weeds. Every parent protects children. Every community wants evil removed. Every instinct within us cries out, "Yes! Pull them out!"

But Jesus says one astonishing word: "No."

"No, because in gathering the weeds you may uproot the wheat along with them. Let both grow together until the harvest."

What a surprising answer!

Is Jesus telling us to ignore evil? To remain silent before injustice? To pretend that sin no longer matters?

Not at all.

Jesus never blesses evil. He never calls darkness light. He never tells His disciples to compromise the truth.

Instead, He teaches us something far deeper.

Only God sees the whole heart. Only God knows the entire story of every soul. Only God knows what His grace may yet accomplish tomorrow.

The servants can recognize weeds, but they cannot see the roots. They cannot always distinguish what belongs to the wheat from what belongs to the weeds. Only the Master can.

Then the question changes.

It is no longer, "Why doesn't God remove the weeds?"

The real question becomes,

"How should the wheat live while waiting for the harvest?"

That is the question Jesus wants every disciple to answer.

We live in a deeply divided world. The Church cannot stop proclaiming the truth entrusted to her. She proclaims the sanctity of every human life from conception until natural death. She proclaims God's beautiful plan for marriage and family. She defends the dignity of every human person and condemns every form of abuse, exploitation, violence, racism, human trafficking, and injustice.

But the Church does something else.

She never stops loving sinners.

She condemns sin, but she never denies the dignity of the sinner, because every person remains someone created by God, redeemed by Christ, and called to conversion.

That is why Saint Paul tells us to “speak the truth in love” (Eph. 4:15).

Love without truth becomes sentimentality.

Truth without love becomes cruelty.

Christ commands both.

Perhaps that is why Jesus never tells His disciples to identify the weeds. Instead, He tells them to remain faithful until the harvest.

The greatest danger is not that we fail to recognize the weeds.

The greatest danger is that we become so certain that we ourselves are the wheat.

Perhaps that is why Jesus does something beautiful.

It is almost as though He looks at His worried disciples, sees the anxiety on their faces, and smiles.

They are wondering, "If evil remains in the world, what hope do we have? Will darkness always seem stronger than light? Will the weeds eventually choke the wheat?"

Then Jesus says, "Now let Me tell you what My Kingdom is really like."

"The Kingdom of Heaven is like a mustard seed that someone took and sowed in a field. It is the smallest of all the seeds, yet when it has grown it becomes the largest of shrubs, and the birds of the air come and make their nests in its branches."

Then He immediately adds another image.

"The Kingdom of Heaven is like yeast that a woman mixed into flour until the whole batch was leavened."

Notice what Jesus has done.

A moment ago our eyes were fixed on the weeds.

Now He asks us to look at the seed.

A moment ago we were worried about the enemy.

Now He invites us to watch what God is quietly doing.

The weeds are no longer the center of the story.

The Kingdom is.

How often we make the opposite mistake! We spend so much time watching evil that we forget to notice grace. We watch the news and see wars, violence, scandals, broken families, and divisions. We begin to wonder whether goodness is losing.

Jesus gently says, "Look again."

Do not measure My Kingdom by the noise of evil.

Measure it by the quiet power of grace.

History gives us a remarkable example.

During the Second World War there lived an ordinary Polish Catholic social worker named Irena Sendler. She was not a politician. She was not a general. She had no wealth, no fame, and no army. By the world's standards, she seemed insignificant.

But she believed one simple truth:

Every child is infinitely precious because every child is loved by God.

When thousands of Jewish families were imprisoned inside the Warsaw Ghetto, she quietly entered the ghetto again and again under the cover of her work as a social worker. She brought food, medicine, and hope. Then she began rescuing children—one child at a time. Some were hidden in ambulances. Others were carried out in toolboxes or beneath stretchers. Every rescue meant risking her own life.

In the end, she helped save about 2,500 children.

But what touches me most is not the number.

She knew that if those children survived, they might one day long to know who they really were.

So after every rescue she carefully wrote each child's real name and new identity on tiny slips of paper. She placed those papers inside glass jars and buried them beneath an apple tree.

Think about that image.

Tiny slips of paper.

Hidden beneath the earth.

No applause.

No newspaper headlines.

No one standing to cheer.

Those buried jars looked completely insignificant.

Yet after the war ended, those little pieces of paper reunited families, restored identities, and gave thousands of people back their history.

One hidden act of love became the beginning of countless new lives.

Brothers and sisters, that is exactly how the Kingdom of God grows.

Like a seed buried beneath the soil.

Like yeast hidden inside dough.

Like little jars hidden beneath an apple tree.

And even more wonderfully, like Christ Himself, buried in the tomb before rising in glory.

God's greatest works often begin where no one is looking.

The world admires power.

God delights in faithfulness.

The world celebrates success.

God quietly forms saints.

The world asks, "Who is winning?"

God asks, "Who is remaining faithful?"

That is how His Kingdom continues to grow.

Not first through power.

Not through hatred.

Not through revenge.

But through ordinary people whose hearts are quietly transformed by grace.

Every parent who teaches a child to pray plants a mustard seed.

Every husband and wife who remain faithful through difficult years become yeast in their family.

Every teacher who patiently forms young minds in truth plants good seed.

Every Christian who forgives instead of seeking revenge, who tells the truth with charity, who protects the weak, who serves the poor, who quietly remains faithful to Christ becomes part of the hidden growth of God's Kingdom.

Most of those people will never become famous.

The world may never know their names.

But heaven does.

And perhaps that is enough.

That is why Jesus tells us not to become obsessed with the weeds. Instead, He invites us to become faithful citizens of His Kingdom. Live patiently. Refuse to judge hearts that belong to God alone. Trust that His grace is always at work, even when we cannot see it. Plant mustard seeds wherever He has placed you, and become the quiet yeast that brings His love into your family, your workplace, your parish, and your community.

Above all, never lose hope. Jesus promises that one day the harvest will come, and "the righteous will shine like the sun in the Kingdom of their Father." What a magnificent promise! Evil will not have the final word. God's Kingdom will.

And until that day, we do not walk alone. St. Paul reminds us in today's second reading that we are weak. There are moments when we do not know what to do or even how to pray. Yet the Holy Spirit knows our weakness. He intercedes for us according to the will of God. He enlightens our minds to recognize what is good, strengthens our hearts to choose it, and gives us the courage to remain faithful when the road is difficult.

So let us entrust ourselves to that Spirit. Let Him patiently transform us from within, just as yeast transforms the dough. Then, day by day, we will become the good wheat Christ desires, faithful servants of His Kingdom, living in hope until the day when we shall shine like the sun in the Kingdom of our Father. Amen.


SỐNG TRUNG THÀNH GIỮA CỎ LÙNG

Kính thưa cộng đoàn,

Cách đây vài năm, một khu dân cư yên tĩnh bỗng thức dậy trước một cảnh tượng chẳng khác gì bãi chiến trường. Đêm hôm trước, một người đàn ông say rượu lái chiếc xe bán tải lao vun vút qua khu phố. Chỉ trong vài phút, ông đâm vào những chiếc xe đang đậu, phá đổ các thùng thư, hàng rào và cây cối, rồi cuối cùng lao thẳng vào phòng khách của một gia đình đang ngủ. Khi cảnh sát và lực lượng cứu hỏa đến nơi, cả khu dân cư bị thương tổn và chấn động vì một hành động thật cẩu thả bất chấp này.

Sáng hôm sau, mọi người đều hỏi: “Làm sao chỉ một người lại có thể gây ra quá nhiều thiệt hại trong một thời gian ngắn như thế?”

Câu hỏi ấy đã vang lên suốt lịch sử nhân loại. Làm sao một lời dối trá có thể phá tan một cuộc hôn nhân? Một hành động thù hận có thể châm ngòi chiến tranh? Một cơn nghiện có thể làm tan nát cả gia đình? Một tư tưởng sai lạc có thể làm hoang mang cả một thế hệ? Tại sao bạo lực, buôn người, lạm dụng, tham nhũng và bất công vẫn tiếp tục làm tổn thương biết bao người vô tội? Tại sao sự dữ vẫn mọc lên ngay bên cạnh sự thiện?

Thế hệ nào cũng đặt những câu hỏi ấy. Những người nghe Đức Giêsu ngày xưa cũng vậy. Và hôm nay, Người trả lời, nhưng không theo cách chúng ta chờ đợi.

Tin Mừng Matthêu thường được gọi là Tin Mừng về Nước Trời. Hơn ba mươi lần, Matthêu sử dụng cụm từ “Nước Trời.” Riêng chương 13, Đức Giêsu liên tục nói: “Nước Trời giống như…” người gieo giống, lúa tốt và cỏ lùng, hạt cải, men trong bột, kho báu chôn giấu, viên ngọc quý và chiếc lưới thả xuống biển.

Matthêu muốn chúng ta hiểu một mầu nhiệm lớn lao. Nước Trời không chỉ là nơi chúng ta hy vọng được vào sau khi chết. Nước Trời là quyền thống trị của Thiên Chúa đã bước vào lịch sử nơi Đức Giêsu Kitô. Vị Vua đã đến. Vương quốc của Người đã bắt đầu, nhưng chưa đạt tới sự viên mãn.

Vì thế, thế giới hôm nay vẫn đầy những điều khó hiểu. Đức Kitô đã chiến thắng tội lỗi và sự chết. Chúa Thánh Thần đã được ban xuống. Hội Thánh đã được khai sinh. Thế nhưng người thánh thiện và người tội lỗi vẫn sống bên nhau; chân lý và dối trá, công lý và bất công, yêu thương và thù hận, lúa tốt và cỏ lùng vẫn cùng tồn tại. Chúng ta đang sống giữa lần Đức Kitô đến thứ nhất và ngày Người trở lại trong vinh quang. Nước Trời đã hiện diện, nhưng chưa hoàn tất.

Đức Giêsu kể rằng một người gieo hạt giống tốt trong ruộng mình. Nhưng ban đêm, kẻ thù lén đến gieo cỏ lùng vào giữa lúa. Khi cây mọc lên, các đầy tớ kinh ngạc hỏi: “Thưa ông, ông đã chẳng gieo giống tốt trong ruộng sao? Vậy cỏ lùng từ đâu ra?” Ông chủ trả lời: “Kẻ thù đã làm đó.”

Cho đến đây, ai cũng hiểu câu chuyện. Rồi các đầy tớ đặt câu hỏi mà chắc chắn chúng ta cũng sẽ hỏi: “Ông có muốn chúng tôi đi nhổ cỏ lùng không?”

Dĩ nhiên rồi! Người làm ruộng phải nhổ cỏ. Cha mẹ phải bảo vệ con cái. Xã hội phải ngăn chặn sự dữ. Mọi bản năng trong chúng ta đều kêu lên: “Hãy nhổ chúng đi!”

Nhưng Đức Giêsu trả lời bằng một tiếng thật bất ngờ: “Không.”

“Đừng, kẻo khi nhổ cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa. Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt.”

Phải chăng Đức Giêsu bảo chúng ta làm ngơ trước sự dữ, im lặng trước bất công hay coi tội lỗi là điều không còn quan trọng? Hoàn toàn không. Đức Giêsu không bao giờ chúc lành cho sự dữ, không gọi bóng tối là ánh sáng và không bảo các môn đệ thỏa hiệp với chân lý.

Người muốn dạy chúng ta một điều sâu xa hơn: chỉ Thiên Chúa nhìn thấu lòng người; chỉ Thiên Chúa biết trọn vẹn câu chuyện của mỗi linh hồn; và chỉ Thiên Chúa biết ân sủng của Người còn có thể thực hiện điều gì nơi một con người vào ngày mai.

Các đầy tớ có thể nhìn thấy cỏ lùng, nhưng không nhìn thấy những bộ rễ đang đan vào nhau. Họ không đủ khả năng phân định hoàn toàn đâu là lúa, đâu là cỏ. Chỉ người chủ ruộng mới biết.

Vì thế, câu hỏi không còn là: “Tại sao Thiên Chúa không nhổ hết cỏ lùng?” Nhưng là: “Lúa tốt phải sống thế nào trong khi chờ đợi mùa gặt?”

Đó là câu hỏi Đức Giêsu đặt ra cho mọi môn đệ.

Chúng ta đang sống trong một xã hội chia rẽ sâu sắc. Hội Thánh không thể ngừng công bố chân lý đã được trao phó. Hội Thánh bảo vệ sự sống con người từ lúc thụ thai cho đến cái chết tự nhiên; công bố kế hoạch tốt đẹp của Thiên Chúa dành cho hôn nhân và gia đình; bảo vệ phẩm giá của mọi người; đồng thời lên án mọi hình thức lạm dụng, bóc lột, bạo lực, kỳ thị, buôn người và bất công.

Nhưng Hội Thánh không bao giờ ngừng yêu thương người tội lỗi. Hội Thánh lên án tội lỗi, nhưng không phủ nhận phẩm giá của tội nhân, bởi mỗi người vẫn là thụ tạo của Thiên Chúa, đã được Đức Kitô cứu chuộc và được mời gọi hoán cải.

Vì thế, thánh Phaolô dạy chúng ta phải “sống theo sự thật và trong tình bác ái” (Ep 4,15). Tình yêu không có chân lý dễ trở thành cảm tính. Chân lý không có tình yêu dễ trở thành tàn nhẫn. Đức Kitô đòi hỏi cả hai.

Có lẽ vì thế mà Đức Giêsu không bảo các môn đệ phải chỉ mặt ai là cỏ lùng. Người chỉ dạy họ trung thành cho đến mùa gặt. Nguy hiểm lớn nhất không phải là chúng ta không nhận ra cỏ lùng, nhưng là chúng ta quá chắc chắn rằng mình hoàn toàn là lúa tốt.

Rồi Đức Giêsu làm một điều thật đẹp. Dường như Người nhìn thấy nét lo âu trên khuôn mặt các môn đệ và mỉm cười. Họ đang tự hỏi: “Nếu sự dữ vẫn còn, chúng ta hy vọng vào đâu? Phải chăng bóng tối luôn mạnh hơn ánh sáng? Cỏ lùng có bóp nghẹt lúa tốt không?”

Đức Giêsu như muốn nói: “Bây giờ, Thầy sẽ cho anh em biết Nước Trời thật sự giống như thế nào.”

“Nước Trời giống như hạt cải người kia lấy gieo trong ruộng mình. Tuy là loại hạt nhỏ nhất, nhưng khi lớn lên, nó trở thành cây lớn, đến nỗi chim trời có thể đến làm tổ trên cành.”

Rồi Người nói thêm: “Nước Trời giống như men bà kia lấy vùi vào ba đấu bột, cho đến khi tất cả bột dậy men.”

Chỉ một lát trước, mắt chúng ta còn dán vào cỏ lùng. Bây giờ, Đức Giêsu bảo chúng ta nhìn vào hạt giống. Một lát trước, chúng ta lo lắng về công việc của kẻ thù. Bây giờ, Người mời chúng ta nhìn xem Thiên Chúa đang âm thầm hành động.

Cỏ lùng không phải là trung tâm của câu chuyện. Nước Trời mới là trung tâm.

Chúng ta thường mắc sai lầm ngược lại. Chúng ta quá chú ý đến sự dữ đến nỗi không còn nhận ra ân sủng. Nhìn vào tin tức, chúng ta thấy chiến tranh, bạo lực, tai tiếng, gia đình đổ vỡ và xã hội chia rẽ. Chúng ta bắt đầu nghĩ rằng sự thiện đang thất bại.

Đức Giêsu nhẹ nhàng nói: “Hãy nhìn lại.”

Đừng đo lường Nước Trời bằng tiếng ồn của sự dữ. Hãy nhìn vào sức mạnh âm thầm của ân sủng.

Trong Thế chiến thứ hai, có một nữ nhân viên xã hội Công giáo người Ba Lan tên là Irena Sendler. Bà không phải là chính trị gia hay tướng lãnh. Bà không có tiền bạc, danh tiếng hay quân đội. Theo tiêu chuẩn của thế gian, bà chỉ là một con người nhỏ bé và không đáng kể.

Nhưng bà tin một chân lý đơn sơ: Mỗi trẻ em đều vô cùng quý giá vì mỗi em đều được Thiên Chúa yêu thương.

Khi hàng ngàn gia đình Do Thái bị giam trong khu biệt lập Warsaw, Irena nhiều lần âm thầm đi vào đó dưới danh nghĩa một nhân viên xã hội. Bà mang theo thực phẩm, thuốc men và hy vọng. Rồi bà bắt đầu giải cứu từng em nhỏ. Có em được giấu trong xe cứu thương; có em được đưa ra ngoài trong hộp dụng cụ hoặc dưới cáng bệnh nhân. Mỗi lần cứu một em là mỗi lần bà đặt chính mạng sống mình vào nguy hiểm.

Cuối cùng, bà đã góp phần cứu khoảng 2.500 trẻ em.

Nhưng điều cảm động nhất không phải là con số ấy. Irena biết rằng nếu sống sót, một ngày nào đó các em sẽ muốn biết mình thật sự là ai. Vì thế, sau mỗi cuộc giải cứu, bà cẩn thận ghi tên thật và căn tính mới của từng em trên những mảnh giấy nhỏ, đặt chúng vào các lọ thủy tinh rồi chôn dưới một cây táo.

Hãy hình dung cảnh ấy: những mảnh giấy nhỏ nằm sâu dưới lòng đất. Không tiếng vỗ tay. Không báo chí đưa tin. Không ai đứng đó để ca ngợi. Những chiếc lọ ấy xem ra hoàn toàn vô nghĩa.

Thế nhưng sau chiến tranh, các mảnh giấy nhỏ bé đó đã giúp nhiều gia đình nhận lại nhau, phục hồi căn tính và trao lại cho hàng ngàn người lịch sử của chính họ. Một hành động yêu thương âm thầm đã mở đầu cho biết bao cuộc đời mới.

Thưa cộng đoàn, Nước Thiên Chúa lớn lên chính là như thế: như hạt giống chôn sâu trong đất; như men vùi trong bột; như những chiếc lọ nhỏ dưới gốc cây táo; và kỳ diệu hơn nữa, như chính Đức Kitô được mai táng trong mồ trước khi sống lại vinh quang.

Những công trình lớn nhất của Thiên Chúa thường bắt đầu ở nơi không ai nhìn thấy. Thế gian ngưỡng mộ quyền lực; Thiên Chúa quý trọng lòng trung thành. Thế gian tôn vinh thành công; Thiên Chúa âm thầm đào tạo các vị thánh. Thế gian hỏi: “Ai đang chiến thắng?” Thiên Chúa hỏi: “Ai vẫn đang trung thành?”

Nước Trời tiếp tục lớn lên không phải trước hết nhờ quyền lực, thù hận hay báo oán, nhưng nhờ những con người bình thường để cho ân sủng âm thầm biến đổi tâm hồn mình.

Mỗi cha mẹ dạy con cầu nguyện là đang gieo một hạt cải. Mỗi đôi vợ chồng trung thành với nhau giữa những năm tháng khó khăn đang trở nên men trong gia đình. Mỗi thầy cô kiên nhẫn giáo dục tâm trí người trẻ trong chân lý là đang gieo hạt giống tốt. Mỗi Kitô hữu biết tha thứ thay vì báo oán, sống sự thật trong yêu thương, bảo vệ người yếu thế, phục vụ người nghèo và trung thành với Đức Kitô là đang góp phần vào sự phát triển âm thầm của Nước Thiên Chúa.

Phần lớn những người ấy sẽ không bao giờ nổi tiếng. Thế gian có thể không biết tên họ. Nhưng trời cao biết. Và có lẽ, như thế đã đủ rồi.

Vì thế, Đức Giêsu dạy chúng ta đừng quá bận tâm tìm kiếm và đếm từng cọng cỏ lùng. Người mời gọi chúng ta sống như những công dân trung thành của Nước Trời: kiên nhẫn, không vội xét đoán những tâm hồn chỉ thuộc về Thiên Chúa, tín thác rằng ân sủng vẫn đang hoạt động ngay cả khi chúng ta chưa nhìn thấy, và vui vẻ gieo những hạt cải nhỏ bé ở bất cứ nơi nào Người đặt chúng ta.

Trên hết, đừng bao giờ đánh mất hy vọng. Đức Giêsu hứa rằng mùa gặt sẽ đến và “người công chính sẽ chói lọi như mặt trời trong Nước của Cha họ.” Thật là một hình ảnh huy hoàng! Sự dữ sẽ không có tiếng nói cuối cùng. Nước Thiên Chúa mới có tiếng nói cuối cùng.

Trong khi chờ đợi ngày ấy, chúng ta không bước đi một mình. Thánh Phaolô nhắc rằng chúng ta yếu đuối; có lúc không biết phải làm gì, thậm chí không biết cầu nguyện thế nào cho phải. Nhưng Chúa Thánh Thần thấu hiểu sự yếu đuối của chúng ta. Người cầu thay nguyện giúp chúng ta theo đúng ý Thiên Chúa; soi sáng để chúng ta nhận ra điều thiện; củng cố tâm hồn để chúng ta chọn lựa điều thiện; và ban can đảm để chúng ta trung thành khi con đường trở nên khó khăn.

Vậy chúng ta hãy phó thác cho Chúa Thánh Thần. Xin Người kiên nhẫn biến đổi chúng ta từ bên trong như men làm dậy cả khối bột. Nhờ đó, mỗi ngày chúng ta trở nên lúa tốt mà Đức Kitô mong muốn: sống trung thành, kiên nhẫn, không xét đoán, luôn tín thác và vui mừng hy vọng, cho đến ngày chúng ta được chói lọi như mặt trời trong Nước của Cha chúng ta. Amen.

 

© 2025 CỘNG ĐỒNG PHÓ TẾ VIỆT NAM TẠI HOA KỲ. All Rights Reserved.