CĐPTVN Logo
  • Trang Nhà
  • Nội Quy
  • Danh Sách Phó Tế
    • Theo Tiểu Bang
    • Tìm Kiếm
  • Chia Sẻ
    • Bài Giảng
    • Phụng Vụ
    • Chuyện Vui
    • Linh Tinh
    • Tách Café Tâm Linh
    • Catholic Homilies & Reflections
    • Catholic Gospel Reflections
  • Thông Tin
    • Đại Hội
      • Đại Hội XI
      • Đại Hội X
      • Đại Hội VIII
      • Đại Hội VI
      • Đại Hội V
      • Đại Hội IV
    • Ban Chấp Hành
    • Đa Dạng
  • Inspiring Thoughts

Deacon Vincent Dam

“CREATION GROANS FOR THE COMING KINGDOM: BECOMING THE RICH SOIL OF GOD'S ETERNAL WORD”

15th Sunday in Ordinary Time - Year A

Brothers and sisters in Christ,

Have you ever noticed how poets sometimes speak as though stones could feel, the earth could sigh, and the rain could weep? It sounds impossible, yet somehow we understand exactly what they mean. When our hearts are broken, it seems as if the whole world is mourning with us. The Vietnamese songwriter Trịnh Công Sơn captured this beautifully when he wrote, "Làm sao em biết bia đá không đau... Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau." In another song, Diệu Hương imagines a lonely stone asking whether a stone can love, can sigh, can suffer separation. Of course, stones have no emotions. Yet through these poetic images, the poets express a profound truth: human suffering is so deep that it seems to echo throughout the whole universe.

What is remarkable is that St. Paul says something even more astonishing in today's second reading. He tells us this is not merely poetry. It is, in a profound theological sense, reality. "All creation has been groaning in labor pains until now." The entire universe longs for something it has not yet fully received. The earth itself awaits the day when Christ will renew all things.

To understand St. Paul's words, we must return to the beginning of salvation history. When God created the world, everything was "very good." Humanity lived in harmony with God, with one another, and with creation itself. But when sin entered through Adam and Eve, the consequences reached far beyond humanity. Death entered the world. Disorder entered creation. The ground was cursed. Relationships were broken. Suffering, disease, violence, and death became part of human history. Creation itself, though innocent, became subject to corruption because humanity, its steward, had fallen.

That is why St. Paul says creation was "subjected to futility." The Greek word mataiotēs means frustration, emptiness, and the inability to fulfill one's intended purpose. The world is no longer what God created it to be. Earthquakes destroy cities. Storms devastate communities. Illness weakens our bodies. Families break apart. Addictions enslave hearts. Even our own bodies grow old and return to dust. Everything around us bears the marks of a wounded creation.

Yet St. Paul does not compare creation's suffering to the agony of death. He compares it to the pains of childbirth. This is one of the most hopeful images in all of Scripture. Labor pains are real and intense, but they are not meaningless. They announce that new life is coming. The whole universe is like a mother waiting to give birth to a new creation. It groans, not in despair, but in hope. One day Christ will return. Sin will be destroyed. Death will be no more. Our bodies will be raised in glory. Heaven and earth will be renewed. Creation itself will "share in the glorious freedom of the children of God."

But if creation is waiting, God has not remained silent while we wait. That is the beautiful message of our first reading from Isaiah. The prophet compares God's Word to the rain and the snow that fall upon the earth. Rain never falls simply to disappear. It waters the soil. It makes the earth fertile. It gives seed to the sower and bread to the hungry. So it is with God's Word. Isaiah assures us that God's Word never returns to Him empty. It always accomplishes the purpose for which God sends it.

This prophecy reaches its fulfillment in Jesus Christ. The eternal Word of the Father did not merely speak from heaven. He became flesh and entered our wounded world. Every miracle He performed, every sinner He forgave, every sick person He healed, every demon He cast out, every Eucharist we celebrate, every heart He converts—all these are signs that God's Kingdom has already begun. Christ is already restoring creation. The final harvest has not yet arrived, but the seed has already been planted.

Perhaps we can picture it this way. A parish once had an old concrete sidewalk. Every spring, tiny green shoots pushed through the cracks. People pulled them out. They sprayed weed killer. They stepped on them. Yet each year the little plants returned. One day a child asked his father, "How can something so small break through something as hard as concrete?" His father smiled and replied, "Because it is alive, and because it never stops reaching for the light."

That is exactly how God's Word works. The Gospel often appears so small. One verse from Scripture. One homily. One prayer before bed. One act of forgiveness. One decision to remain faithful. Yet the life of God hidden within that little seed is stronger than hatred, stronger than temptation, stronger than sin, stronger even than death. Slowly, quietly, patiently, God's Word breaks open the hardest human heart.

Then Jesus asks the most important question of today's Gospel. If God's Word is so powerful, why does it not transform everyone? The answer is simple. The problem is never the seed. The problem is always the soil. Some hearts are like the path. The Word never truly enters because we hear without listening. The evil one quickly steals away what was planted.

Some hearts are rocky ground. They welcome God's Word with enthusiasm, but only while life is easy. The moment suffering, criticism, or persecution arrives, faith withers because it has no deep roots. St. Paul answers this temptation directly. Suffering is not proof that God has abandoned us. It is part of the labor pains of a world that is being reborn.

Some hearts are filled with thorns. The seed begins to grow, but anxiety, wealth, comfort, success, entertainment, and endless distractions slowly choke God's life within us. None of these things are evil in themselves, but they easily become more important than God.

Finally, there is the rich soil. Rich soil does not mean a perfect person. Rich soil is a humble heart. A heart willing to listen. A heart willing to repent. A heart willing to persevere. A heart that allows God's Word to sink deeply into daily life until it transforms the person from within.

Jesus then makes a surprising statement. The good soil produces thirtyfold, sixtyfold, even one hundredfold. Every farmer listening to Jesus would have recognized the exaggeration. Such a harvest was extraordinary. Jesus deliberately chooses impossible numbers because the Kingdom of God always produces more than human beings can imagine. One faithful parent can transform generations. One forgiving spouse can save a marriage. One holy priest can renew a parish. One hidden saint can change the history of the world. When God's Word truly takes root, its fruits always exceed our expectations.

Brothers and sisters, St. Paul says something beautiful at the end of today's second reading. He says, "And not only creation, but we ourselves, who have the firstfruits of the Spirit, groan inwardly as we await the redemption of our bodies." That may be one of the most honest descriptions of the Christian life ever written. If we are honest, every one of us knows what that groaning sounds like. Some of us are groaning because we carry hidden grief. Some because our marriage is struggling. Some because we worry about our children. Some because our bodies are growing weaker. Some because we continue to battle temptations that never seem to disappear. Some because we pray, yet God seems silent. Outwardly we smile. But inwardly we groan.

St. Paul tells us not to be ashamed of that groaning. It is not the cry of despair. It is the cry of hope. A mother cries out because a child is about to be born. Creation cries out because a new creation is about to be revealed.

And Christians groan because we have already received "the first fruits of the Spirit." We have tasted something this world can never fully satisfy. We have encountered Christ. Our hearts now long for the day when we shall see Him face to face.

That is why today's Gospel is so important. While we wait for that glorious day, Christ refuses to leave us empty-handed. Every time the Scriptures are proclaimed, the Divine Sower comes again.

Every time the Gospel is preached, another seed falls into the soil of our hearts. Every time we receive the Eucharist, Christ Himself nourishes that seed with His own divine life.

The Kingdom is not only something we are waiting for. It is already quietly growing within us. The question is no longer whether God is owing. He never stops sowing. The question is whether our hearts are becoming richer soil. Whether His Word is putting down deeper roots. Whether His life is slowly transforming ours.

Brothers and sisters, perhaps the poets were closer to the truth than they themselves realized. When Trịnh Công Sơn wrote, "Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau," he gave voice to something the Scriptures themselves proclaim. Creation longs for communion. Creation longs for peace. Creation longs to be free.

One day, when Christ returns, the groaning of creation will cease. The earth will no longer be wounded by sin. Our bodies will no longer know sickness or death. Our hearts will no longer struggle against temptation.

There will be no more tears, no more fear, no more loneliness, no more separation from those we love. Everything that now groans will rejoice. Everything that now waits will be fulfilled. Everything that now dies will live forever in Christ. Until that day comes, let us welcome God's Word with humble and generous hearts.

Let us guard it. Let us live it. Let us allow it to bear fruit thirtyfold, sixtyfold, and a hundredfold. For every heart that becomes rich soil is already a little piece of the new creation. And when Christ comes again in glory, the Kingdom that has been quietly growing within us will blossom into everlasting joy, where we, together with all creation, will finally share in the glorious freedom of the children of God. Amen.


"MUÔN LOÀI RÊN XIẾT MONG CHỜ NƯỚC THIÊN CHÚA: HÃY TRỞ NÊN MẢNH ĐẤT TỐT CHO LỜI HẰNG SỐNG"

Anh chị em thân mến,

Có bao giờ anh chị em thấy lạ khi các thi sĩ thường nói như thể đá biết đau, đất biết thở dài, mưa biết khóc, biển biết nhớ. Chúng ta biết đó chỉ là thi ca. Đá thì làm gì có trái tim, đất thì làm gì có cảm xúc. Thế nhưng đọc những câu thơ ấy, chúng ta lại thấy rất đúng.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết:
"Làm sao em biết bia đá không đau...Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau."

Tại sao những câu hát ấy lại chạm đến lòng người? Bởi vì có những lúc con người đau khổ đến mức tưởng như cả đất trời cũng đang mang cùng một nỗi đau với mình. Khi mất một người thân yêu, khi gia đình đổ vỡ, khi bệnh tật bủa vây hay cuộc đời rơi vào ngõ cụt, chúng ta có cảm giác bầu trời cũng buồn hơn, cơn mưa cũng nặng hạt hơn, và cả thiên nhiên dường như đang lặng lẽ chia sẻ nỗi lòng của mình.

Điều làm chúng ta ngạc nhiên là hôm nay thánh Phaolô cũng nói gần giống như các thi sĩ. Nhưng đây không còn là thi ca nữa, mà là mặc khải của Thiên Chúa. Người viết: "Muôn loài thọ tạo cùng rên siết và quằn quại như sắp sinh nở cho đến bây giờ." Thánh Phaolô không chỉ nói con người đau khổ, nhưng cả công trình tạo dựng cũng đang rên xiết, đang khắc khoải mong chờ ngày Thiên Chúa hoàn tất công trình cứu độ của Người.

Nhưng tại sao muôn loài lại rên xiết?

Muốn hiểu điều đó, chúng ta phải trở về những trang đầu tiên của Kinh Thánh. Khi Thiên Chúa dựng nên trời đất, mọi sự đều "rất tốt đẹp". Con người sống trong tình thân với Thiên Chúa, hòa thuận với nhau và hài hòa với thiên nhiên. Không có đau khổ, không có bệnh tật, không có sự chết. Nhưng khi tội lỗi bước vào thế gian qua Ađam và Evà, hậu quả không chỉ dừng lại nơi con người. Tội lỗi giống như một vết nứt lan khắp công trình tạo dựng. Bình an bị đánh mất, các mối tương quan bị đổ vỡ, và cả thiên nhiên cũng mang những thương tích của tội lỗi. Thiên tai, chiến tranh, bệnh tật, hận thù và sự chết đều nhắc chúng ta rằng thế giới hôm nay không còn là thế giới Thiên Chúa muốn từ thuở ban đầu.

Nhưng đó chưa phải là điều đẹp nhất trong sứ điệp của thánh Phaolô.

Người không nhìn thế giới bằng ánh mắt bi quan. Người không ví thế giới như một người đang hấp hối, nhưng như một người mẹ đang chuyển dạ. Cơn đau của người mẹ rất dữ dội, nhưng đó không phải là cơn đau của tuyệt vọng; đó là cơn đau báo trước một sự sống mới sắp chào đời. Thánh Phaolô muốn nói rằng thế giới hôm nay không đi đến ngõ cụt. Muôn loài rên xiết không phải vì mọi sự sắp kết thúc, nhưng vì Thiên Chúa đang chuẩn bị cho một cuộc tạo dựng mới, một trời mới đất mới, nơi tội lỗi, đau khổ và sự chết sẽ không còn nữa.

Nhưng nếu Thiên Chúa yêu thương thế giới như thế, Người đã làm gì trước tiếng rên xiết của muôn loài?

Bài đọc thứ nhất cho chúng ta câu trả lời thật đẹp. Khi thấy thế giới bị thương tích vì tội lỗi, Thiên Chúa không gửi xuống một lời giải thích, cũng không chỉ ban cho con người một triết lý sống. Người gửi chính Lời của Người. Ngôn sứ Isaia ví Lời Thiên Chúa như mưa và tuyết từ trời rơi xuống. Mưa không rơi xuống rồi tan biến vô ích, nhưng làm cho đất trở nên màu mỡ, hạt giống nảy mầm và sinh hoa kết quả. Lời Thiên Chúa cũng vậy. Một khi đã được Thiên Chúa phán ra, Lời ấy luôn thực hiện điều Người muốn và không bao giờ trở về mà không sinh hiệu quả.

Lời ấy không chỉ được Thiên Chúa phán ra, nhưng cuối cùng đã trở thành xác phàm nơi Đức Giêsu Kitô. Người là Ngôi Lời hằng sống bước vào chính thế giới đang rên xiết này. Mỗi phép lạ Người thực hiện, mỗi tội nhân được tha thứ, mỗi bệnh nhân được chữa lành và mỗi tâm hồn được hoán cải đều là dấu chỉ cho thấy Nước Thiên Chúa đã bắt đầu hiện diện. Cuộc tạo dựng mới không còn chỉ là lời hứa của tương lai; nó đã khởi sự nơi Đức Kitô và đang âm thầm lớn lên giữa thế gian.

Có một câu chuyện rất đơn sơ. Trước sân một ngôi nhà thờ có một lối đi bằng bê tông đã cũ. Mỗi năm, từ những khe nứt nhỏ lại xuất hiện vài mầm cỏ xanh. Người ta nhổ đi nhiều lần, nhưng rồi chúng vẫn mọc trở lại. Một em bé hỏi cha mình: "Ba ơi, sao mầm cỏ nhỏ như vậy lại có thể làm nứt cả khối bê tông cứng?" Người cha mỉm cười trả lời: "Bởi vì nó đang sống, và sự sống luôn tìm đường vươn tới ánh sáng."

Lời Chúa cũng như thế. Một câu Tin Mừng, một lời cầu nguyện, một quyết định tha thứ hay một việc lành âm thầm xem ra thật nhỏ bé. Nhưng sự sống của Thiên Chúa được giấu trong hạt giống ấy mạnh hơn hận thù, mạnh hơn ích kỷ, mạnh hơn tội lỗi và mạnh hơn cả sự chết. Âm thầm, kiên nhẫn nhưng không gì ngăn cản được, Lời Chúa có thể làm nứt vỡ những trái tim chai cứng nhất và khai mở nơi đó một cuộc sống mới.

Vậy nếu Lời Chúa mạnh mẽ đến thế, tại sao nhiều cuộc đời vẫn chưa được biến đổi? Chính câu hỏi ấy sẽ đưa chúng ta đến dụ ngôn Người gieo giống trong Tin Mừng hôm nay.

Đức Giêsu trả lời câu hỏi ấy bằng một dụ ngôn rất quen thuộc. Nếu hạt giống quyền năng như thế, tại sao không phải ai cũng được biến đổi? Câu trả lời của Chúa thật đơn giản nhưng cũng rất sâu sắc: vấn đề không nằm ở hạt giống, mà nằm ở mảnh đất.

Có lẽ chúng ta đã nghe dụ ngôn Người gieo giống rất nhiều lần. Nhưng hôm nay, Chúa không hỏi chúng ta: "Con đã nghe Lời Ta chưa?" Người hỏi: "Con đã để Lời Ta lớn lên trong con chưa?"

Có khi tâm hồn chúng ta giống như vệ đường. Lời Chúa vừa được gieo xuống thì những bận tâm, những tiếng ồn của cuộc sống hay những cám dỗ của ma quỷ đã lấy mất. Có khi chúng ta giống như sỏi đá. Chúng ta đón nhận Lời Chúa với nhiều hăng say, nhưng chỉ cần gặp thử thách hay đau khổ là đức tin bắt đầu héo úa vì chưa kịp bén rễ. Có khi tâm hồn chúng ta đầy những bụi gai của lo âu, tiền bạc, danh vọng và những quyến luyến trần thế, khiến Lời Chúa không còn chỗ để lớn lên. Nhưng cũng có những lúc chúng ta trở thành mảnh đất tốt, khi biết khiêm tốn lắng nghe, biết để Lời Chúa sửa dạy, biết kiên trì sống Tin Mừng từng ngày. Đất tốt không phải là một con người hoàn hảo; đất tốt là một trái tim luôn mở ra để Thiên Chúa tiếp tục biến đổi.

Chính vì thế, Chúa Giêsu mới nói đến một mùa gặt thật kỳ diệu: hạt được ba mươi, hạt được sáu mươi, hạt được một trăm. Đối với người nông dân Do Thái, đó là một vụ mùa vượt quá sức tưởng tượng. Chúa muốn nói rằng khi Lời Thiên Chúa thật sự bén rễ trong một tâm hồn, hoa trái Người làm phát sinh luôn vượt xa điều con người có thể tính toán. Chỉ cần một người biết tha thứ thật lòng cũng có thể đem bình an trở lại cho cả một gia đình. Thiên Chúa luôn làm nhiều hơn điều chúng ta mong đợi, miễn là chúng ta để cho hạt giống Tin Mừng bén rễ trong cuộc đời mình.

Anh chị em thân mến,

Đến đây, thánh Phaolô làm một điều thật bất ngờ. Sau khi nói về tiếng rên của cả vũ trụ, người quay về chính trái tim của mỗi người chúng ta và nói:

"Không những muôn loài thọ tạo, mà chính chúng ta, là những người đã lãnh nhận Thánh Thần như ân huệ đầu mùa, cũng rên siết trong lòng."

Có lẽ đây là một trong những câu Kinh Thánh diễn tả trung thực nhất đời sống của người Kitô hữu.

Nếu thành thật nhìn vào lòng mình, chắc hẳn mỗi người đều nhận ra tiếng rên ấy. Có người đang mang nỗi lo cho gia đình và con cái. Có người âm thầm chống chọi với bệnh tật. Có người vẫn đang chiến đấu với một tật xấu hay một cám dỗ chưa vượt qua được. Có người vẫn trung thành cầu nguyện nhưng nhiều lúc cảm thấy Thiên Chúa quá thinh lặng. Bên ngoài, chúng ta vẫn mỉm cười, vẫn làm việc, vẫn chăm sóc gia đình và vẫn đến nhà thờ mỗi Chúa nhật. Nhưng tận sâu trong lòng, mỗi người đều có những tiếng rên mà chỉ mình Chúa biết.

Thánh Phaolô bảo chúng ta đừng sợ tiếng rên ấy. Đó không phải là tiếng kêu của tuyệt vọng, nhưng là tiếng kêu của hy vọng. Người mẹ đau đớn vì đứa con sắp chào đời. Muôn loài rên xiết vì đang mong chờ một trời mới đất mới. Và người Kitô hữu cũng rên xiết vì chúng ta đã gặp Đức Kitô và đã nếm trước niềm vui của Nước Trời qua ơn ban Chúa Thánh Thần. Một khi đã gặp Chúa, không có điều gì ở trần gian này có thể làm trái tim chúng ta hoàn toàn mãn nguyện nữa. Chúng ta luôn khắc khoải mong chờ ngày được nhìn thấy Chúa mặt đối mặt, ngày Người hoàn tất mọi lời hứa của Người.

Đó cũng là lý do Đức Giêsu không ngừng gieo hạt giống của Người. Mỗi lần Tin Mừng được công bố, Người Gieo Giống lại bước ra cánh đồng tâm hồn chúng ta. Mỗi lần chúng ta suy niệm Lời Chúa, hạt giống ấy bén rễ sâu hơn. Mỗi lần chúng ta tham dự Thánh lễ và lãnh nhận Mình Thánh Chúa, chính Đức Kitô nuôi dưỡng hạt giống ấy bằng sự sống thần linh của Người. Nước Thiên Chúa không chỉ là điều chúng ta hy vọng trong tương lai; Nước ấy đang âm thầm lớn lên trong từng tâm hồn biết mở ra cho Lời Chúa.

Có lẽ các thi sĩ còn gần với chân lý Kinh Thánh hơn chính họ tưởng. Khi Trịnh Công Sơn viết: "Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau," ông đã diễn tả nỗi khắc khoải của cả công trình tạo dựng đang mong chờ ngày được Thiên Chúa hoàn tất. Nhưng niềm hy vọng ấy không chỉ thuộc về tương lai. Ngay từ hôm nay, cuộc tạo dựng mới đã bắt đầu mỗi khi một tâm hồn mở ra đón nhận Lời Chúa.

Có thể ngày mai chúng ta trở về với cuộc sống thường ngày mà thế giới xem ra vẫn chưa đổi khác. Chiến tranh vẫn còn đó. Bệnh tật vẫn còn đó. Gia đình chúng ta vẫn còn những khó khăn. Chính chúng ta cũng vẫn còn những cuộc chiến âm thầm trong lòng. Nhưng từ hôm nay, chúng ta sẽ không còn nghe tiếng rên ấy như tiếng kêu của thất vọng nữa. Đó là tiếng rên của một người mẹ đang chờ ngày sinh nở; là tiếng rên của một thế giới đang được Thiên Chúa tái tạo; là tiếng rên của những người con đang mong ngày được trở về nhà Cha.

Vì thế, điều Chúa mời gọi chúng ta hôm nay thật đơn sơ nhưng cũng thật lớn lao: hãy trở nên mảnh đất tốt cho Lời Chúa. Hãy để hạt giống Tin Mừng bén rễ, lớn lên và sinh hoa kết quả trong cuộc đời mình. Mỗi tâm hồn biết đón nhận và sống Lời Chúa đã là một phần của cuộc tạo dựng mới mà Thiên Chúa đang âm thầm thực hiện giữa thế gian này.

Và đến ngày Đức Kitô trở lại trong vinh quang, điều mà hôm nay muôn loài đang rên xiết mong chờ sẽ trở thành hiện thực. Hạt giống Nước Trời được âm thầm gieo vào tâm hồn chúng ta suốt cuộc đời này sẽ nở rộ thành mùa gặt vĩnh cửu. Khi ấy, chúng ta cùng với toàn thể công trình tạo dựng sẽ được chung hưởng sự tự do và vinh quang của con cái Thiên Chúa, để muôn đời cất lên bài ca cảm tạ Đấng đã làm cho mọi sự nên mới trong Đức Kitô. Amen.

© 2025 CỘNG ĐỒNG PHÓ TẾ VIỆT NAM TẠI HOA KỲ. All Rights Reserved.