CĐPTVN Logo
  • Trang Nhà
  • Nội Quy
  • Danh Sách Phó Tế
    • Theo Tiểu Bang
    • Tìm Kiếm
  • Chia Sẻ
    • Bài Giảng
    • Phụng Vụ
    • Chuyện Vui
    • Linh Tinh
    • Tách Café Tâm Linh
    • Catholic Homilies & Reflections
    • Catholic Gospel Reflections
  • Thông Tin
    • Đại Hội
      • Đại Hội XI
      • Đại Hội X
      • Đại Hội VIII
      • Đại Hội VI
      • Đại Hội V
      • Đại Hội IV
    • Ban Chấp Hành
    • Đa Dạng
  • Inspiring Thoughts

Deacon Vincent Dam

“BECOME GOD’S LITTLE ONES: LEARNING THE MEEK AND HUMBLE HEART OF CHRIST”

14th Sunday in Ordinary Time - Year A

Brothers and sisters in Christ,

Who are the wise and the learned? And who are the little ones?

At first, Jesus' prayer sounds almost surprising. He says, “Father, Lord of heaven and earth, I give you praise, because although you have hidden these things from the wise and the learned, you have revealed them to little ones.” Immediately we ask ourselves: Is Jesus against education? Against intelligence? Against success? Certainly not. The Church herself has given the world some of its greatest thinkers, saints, and scholars. The question, then, is not how intelligent we are, but what kind of heart we bring before God.

When Matthew wrote his Gospel, many religious leaders sincerely believed that because they knew the Law, they already knew God. Their learning was a great gift, but it slowly became self-sufficiency. They spoke about God, yet many failed to recognize Him standing before them in Jesus Christ. At the same time, fishermen, tax collectors, women, children, the poor, and sinners welcomed Jesus with joy because they knew they needed Him. They had no illusions about their own strength.

Matthew calls them νήπιοι (NAY-pee-oy)—literally, “little children” or “infants.” A little child survives only because everything is received. Life is received. Food is received. Love is received. Spiritually, God's little ones are those who recognize that they cannot save themselves. They come before God with empty hands, ready to receive His grace. They know that holiness is not something they achieve by their own effort but something God gradually forms within them.

This is why Jesus begins by praising His Father. Before anyone comes to Christ, the Father has already begun drawing that person. Salvation always begins with God's initiative. Then Jesus makes one of the most extraordinary statements in the Gospel: “No one knows the Father except the Son and anyone to whom the Son wishes to reveal Him.” Throughout the Old Testament, God revealed Himself through the patriarchs, Moses, and the prophets. But now the fullness of God's self-revelation comes through His only Son. Jesus is not merely another teacher leading us toward God; He alone knows the Father perfectly because He is the eternal Son. He became man so that through Him we might come to know the Father and become His children.

What is even more beautiful is that Jesus Himself is the perfect example of God's little one. In His humanity, He receives everything from the Father. He seeks only the Father's will. He trusts completely. He obeys completely. He never seeks His own glory but always the Father's. The eternal Son became man not only to reveal the Father but also to show us what true sonship looks like. That is why He alone can say, “Learn from me.”

Even the greatest saints understood this. St. Thomas Aquinas was one of the most brilliant minds in Christian history. His theological writings continue to guide the Church after more than seven centuries. Yet after a profound mystical experience near the end of his life, he put down his pen and remarked that everything he had written seemed “like straw” compared with what God had revealed to him. The more deeply he knew God, the more deeply he realized that everything was gift. His greatness lay not only in his intelligence but in becoming one of God's little ones.

Once we understand who the little ones are, Jesus' next words suddenly make perfect sense: “Come to me, all you who labor and are burdened, and I will give you rest.”

Think of a husband who stood before God on his wedding day and promised to love his wife faithfully for the rest of his life. Years later, work becomes overwhelming. Financial pressure grows. Communication at home slowly disappears. Instead of bringing his worries to God, he begins escaping into alcohol, gambling, and pornography. His temper becomes shorter. One evening he loses control and shouts at his wife in front of their children. The room becomes silent. His little daughter quietly begins to cry. Later that night, he sits alone in the garage with tears in his eyes and whispers, “Lord, I don't know what's happening to me anymore. I don't want to become this man.”

My brothers and sisters, that man is carrying a burden too heavy for himself. Perhaps his struggle is not yours. But maybe yours is different. Perhaps you have fought the same temptation for years. Perhaps your marriage is breaking apart. Perhaps you carry wounds that no one else knows. Perhaps anger has become stronger than your patience, money more important than your family, pleasure more attractive than fidelity, or resentment more familiar than forgiveness. You have prayed, failed, begun again, and sometimes wondered whether you will ever change.

What makes the difference is not that these struggles suddenly disappear. The difference comes when, instead of relying only on ourselves, we finally say, “Jesus, I cannot save myself. Please help me.” At that moment we begin to live as God's little ones. We stop trusting our own strength and begin trusting His mercy.

Jesus does not promise a life without suffering. He promises something much deeper: “I will give you rest.” This is not merely physical rest or freedom from problems. It is the peace of knowing that we no longer carry our burdens alone. Then Jesus says something that seems almost surprising: “Take my yoke upon you.” Every human being carries a yoke. Some carry the yoke of pride. Others carry the yoke of addiction, greed, anger, fear, lust, or the endless need to prove themselves. Jesus does not leave us without a yoke; He exchanges the yoke that crushes us for the yoke that gives life. His yoke is light because He carries it with us.

Then Jesus reveals the secret of His entire life: “Learn from me, for I am πραΰς (prah-OOS) and humble of heart.” Meekness is not weakness. It is strength completely surrendered to the Father's will. Jesus possessed all authority, yet He never dominated, manipulated, or sought His own glory. His human heart was entirely open to the Father. That meek and humble heart became the visible face of God's love in our world.

Can we really live like that? If it depended only on our determination, probably not. We know our own hearts too well. We promise to be patient, yet lose our temper. We promise to forgive, yet cling to resentment. We promise to remain faithful, yet fall into temptation again. Alone, we cannot become the people Christ calls us to be.

That is why today's second reading gives us such hope. St. Paul speaks not simply of the Holy Spirit but of “the Spirit of Christ.” “Whoever does not have the Spirit of Christ does not belong to Him.” The Christian life is not simply trying harder. It is allowing the very life of Christ to grow within us. The same Spirit who raised Jesus from the dead now lives in those who believe. Day by day, He weakens the desires of the flesh and strengthens the desires of Christ. He teaches an angry husband to become gentle again. He gives hope to the person battling addiction. He strengthens the wife who continues to love when loving has become difficult. He helps the young person choose purity over temptation, honesty over deception, generosity over greed, forgiveness over revenge. The transformation is often slow, but it is real because it is God's work before it is ours.

My brothers and sisters, today's Gospel does not ask whether we are successful or unsuccessful, educated or uneducated, wealthy or poor. It asks whether we are willing to become God's little ones. The Father is drawing us to His Son. The Son is revealing the Father's love to us. The Spirit of Christ is ready to transform us into a new creation. Therefore, let us come to Jesus with our failures, our fears, our addictions, our wounded relationships, and every burden we have tried to carry alone. Let us learn from His meek and humble heart. And let us allow the Spirit of Christ to make us what we could never become by ourselves: God's little ones, living already with the peace, freedom, and joy of His Kingdom. Amen.


“TRỞ NÊN NHỮNG KẺ BÉ MỌN CỦA THIÊN CHÚA – HỌC NƠI TRÁI TIM HIỀN LÀNH VÀ KHIÊM NHƯỜNG CỦA ĐỨC KITÔ”

Anh chị em thân mến,

Ai là những người khôn ngoan và thông thái? Và ai là những kẻ bé mọn?

Thoạt nghe lời cầu nguyện của Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay, chúng ta có thể cảm thấy ngạc nhiên. Người thưa với Chúa Cha: “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho những bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những kẻ bé mọn.”

Lập tức, chúng ta tự hỏi: Phải chăng Chúa Giêsu chống lại học vấn? Chống lại sự hiểu biết? Chống lại thành công? Chắc chắn là không. Chính Hội Thánh đã sản sinh biết bao vị đại thánh, những nhà tư tưởng, thần học gia và học giả lỗi lạc của nhân loại. Vì thế, vấn đề không nằm ở chỗ chúng ta thông minh đến đâu, nhưng ở chỗ chúng ta mang một tấm lòng như thế nào khi đến trước mặt Thiên Chúa.

Khi thánh Matthêu viết Tin Mừng của mình, nhiều nhà lãnh đạo Do Thái thật lòng tin rằng vì họ hiểu biết Lề Luật nên họ đã hiểu biết Thiên Chúa. Tri thức vốn là một hồng ân, nhưng dần dần lại biến thành sự tự mãn. Họ nói rất nhiều về Thiên Chúa, nhưng khi chính Con Thiên Chúa đứng trước mặt họ, họ lại không nhận ra Người. Trái lại, những người đánh cá, những người thu thuế, phụ nữ, trẻ em, người nghèo và những tội nhân lại vui mừng đón nhận Đức Giêsu, bởi vì họ biết mình cần đến Người. Họ không ảo tưởng về sức riêng của mình.

Thánh Matthêu gọi họ là νήπιοι (NÊ-pee-oy), nghĩa là “những trẻ thơ, những kẻ bé mọn.” Một đứa trẻ chỉ có thể sống vì mọi sự đều được đón nhận. Sự sống là quà tặng. Cơm ăn là quà tặng. Tình yêu là quà tặng. Về phương diện thiêng liêng cũng vậy, những kẻ bé mọn là những người nhận ra rằng mình không thể tự cứu lấy mình. Họ đến với Thiên Chúa bằng đôi bàn tay trắng, sẵn sàng đón nhận ân sủng của Người. Họ hiểu rằng sự thánh thiện không phải là thành quả của nỗ lực cá nhân, nhưng là công trình Thiên Chúa đang thực hiện trong tâm hồn người biết tín thác.

Chính vì thế, Chúa Giêsu đã dâng lời ngợi khen Chúa Cha bởi vì trước khi bất cứ ai tìm đến Đức Kitô, thì chính Chúa Cha đã đi bước trước để lôi kéo người ấy. Ơn cứu độ luôn khởi đầu từ sáng kiến yêu thương của Thiên Chúa.

Rồi Chúa Giêsu mặc khải một chân lý vô cùng cao cả: “Không ai biết Chúa Cha, trừ Người Con và kẻ mà Người Con muốn mặc khải cho.” Trong suốt Cựu Ước, Thiên Chúa đã mặc khải chính mình qua các tổ phụ, qua ông Môsê và các ngôn sứ. Nhưng giờ đây, Người tự mặc khải cách trọn vẹn nơi chính Con Một của mình. Đức Giêsu không chỉ là một vị thầy chỉ đường đến với Thiên Chúa; Người chính là Con Một hằng hữu, Đấng duy nhất biết Chúa Cha cách trọn vẹn. Người đã làm người để đưa chúng ta đến với Chúa Cha và làm cho chúng ta trở nên con cái của Người.

Điều kỳ diệu hơn nữa là chính Đức Giêsu cũng là mẫu gương hoàn hảo của kẻ bé mọn trước mặt Chúa Cha. Trong nhân tính của mình, Người đón nhận mọi sự từ Chúa Cha. Người chỉ tìm kiếm thánh ý Cha. Người hoàn toàn tín thác. Người hoàn toàn vâng phục. Người không bao giờ tìm vinh quang cho mình nhưng luôn quy hướng mọi sự về Chúa Cha. Con Thiên Chúa làm người không những để mặc khải Chúa Cha, mà còn để cho chúng ta thấy thế nào là đời sống của một người con đích thực. Vì thế, chỉ mình Người mới có thể nói với chúng ta: “Anh em hãy học với tôi.”

Ngay cả những vị thánh uyên bác nhất cũng hiểu điều ấy. Thánh Tôma Aquinô là một trong những bộ óc vĩ đại nhất của Kitô giáo. Những công trình thần học của người vẫn hướng dẫn Hội Thánh suốt hơn bảy thế kỷ qua. Thế nhưng, sau một kinh nghiệm thần bí sâu xa vào cuối đời, người đặt bút xuống và nói rằng tất cả những gì mình đã viết chỉ như “rơm rạ” so với điều Thiên Chúa đã mặc khải cho người. Càng hiểu biết Thiên Chúa, Người càng ý thức rằng mọi sự đều là hồng ân. Sự vĩ đại của người không chỉ nằm ở trí tuệ, mà còn ở chỗ người đã trở nên một kẻ bé mọn trước mặt Thiên Chúa.

Khi hiểu được ai là những kẻ bé mọn, chúng ta sẽ hiểu ngay lời mời gọi tiếp theo của Chúa Giêsu: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.”

Hãy tưởng tượng một người chồng. Ngày cưới, anh đã đứng trước bàn thờ và hứa sẽ yêu thương, chung thủy với vợ mình suốt đời. Thế nhưng, năm tháng trôi qua, áp lực công việc ngày càng nặng nề, gánh nặng cơm áo đè lên vai, vợ chồng dần mất đi sự cảm thông. Thay vì chạy đến với Thiên Chúa, anh tìm quên trong rượu chè, cờ bạc và những hình ảnh khiêu dâm trên mạng. Tính nóng nảy ngày càng lớn. Một buổi tối, anh mất bình tĩnh, lớn tiếng quát mắng vợ ngay trước mặt các con. Cả căn phòng bỗng im lặng. Cô con gái nhỏ lặng lẽ bật khóc. Đêm hôm ấy, anh ngồi một mình trong gara, nước mắt chảy dài và chỉ biết thì thầm: “Lạy Chúa, con không còn nhận ra chính mình nữa. Con không muốn trở thành con người như thế này.”

Anh chị em thân mến,

Người đàn ông ấy đang mang một gánh nặng vượt quá sức mình.

Có thể câu chuyện ấy không phải là câu chuyện của anh chị em. Nhưng biết đâu anh chị em đang mang một gánh nặng khác. Có người đang chiến đấu với một cơn nghiện nhiều năm mà vẫn chưa thoát được. Có người đang đau khổ vì hôn nhân rạn nứt, đứng trước nguy cơ ly thân hay ly dị. Có người ngày ngày vật lộn với những ham muốn xác thịt, với sự bất trung, với tính nóng giận, với lòng tham tiền bạc, hay với những lời nói làm tổn thương chính những người mình yêu thương nhất. Có người đã bao lần quyết tâm thay đổi, rồi lại thất bại. Đã cầu nguyện, đã cố gắng, đã đứng lên rồi lại ngã xuống, đến mức nhiều lúc tự hỏi: “Liệu mình có bao giờ thay đổi được không?”

Điều làm nên sự khác biệt không phải là những cám dỗ ấy biến mất ngay lập tức. Điều làm nên sự khác biệt là khi chúng ta thôi cậy dựa vào sức riêng và bắt đầu thưa với Chúa: “Lạy Chúa Giêsu, con không thể tự cứu mình. Xin Chúa cứu con.” Chính giây phút ấy, chúng ta bắt đầu trở thành những kẻ bé mọn của Thiên Chúa. Chúng ta thôi tin vào sức riêng để đặt trọn niềm tin nơi lòng thương xót của Đức Kitô.

Chúa Giêsu không hứa một cuộc đời không còn đau khổ. Người hứa ban cho chúng ta một điều sâu xa hơn nhiều: “Ta sẽ cho các con được nghỉ ngơi bồi dưỡng.” Đó không chỉ là sự nghỉ ngơi thể xác hay cuộc sống không còn khó khăn, mà là sự bình an sâu thẳm của một tâm hồn biết rằng mình không còn phải mang gánh nặng một mình nữa.

Rồi Chúa Giêsu lại nói một điều tưởng như nghịch lý: “Anh em hãy mang lấy ách của tôi.” Trong Kinh Thánh, “ách” thường diễn tả một sự ràng buộc, một lối sống, một sự thuộc về. Thực ra, ai trong chúng ta cũng đang bị điều gì đó chi phối. Có người bị cái tôi điều khiển. Có người bị tiền bạc, dục vọng, nghiện ngập, nóng giận, sợ hãi, hay tham vọng không bao giờ thỏa mãn đè nặng. Chúa Giêsu không đến để đặt thêm gánh nặng trên vai chúng ta, nhưng để giải thoát chúng ta khỏi những ách đang làm chúng ta mất tự do. Người mời gọi chúng ta mang lấy ách của Người, nghĩa là bước vào tương quan môn đệ với Người, học nơi Người cách sống hiền lành, khiêm nhường và tín thác vào Chúa Cha. Ách của Người nhẹ nhàng, vì đó là ách của tình yêu; và trong ách ấy, chính Người cùng đi, cùng nâng đỡ và cùng mang lấy với chúng ta.

Và rồi Chúa Giêsu hé mở bí quyết của cả cuộc đời Người: “Hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng.” Từ Hy Lạp hiền lành, πραΰς (prah-ÙS) mà Tin Mừng dùng không có nghĩa là yếu đuối hay nhu nhược. Đó là sức mạnh của việc hoàn toàn quy phục thánh ý Thiên Chúa. Chúa Giêsu có mọi quyền năng, nhưng Người không thống trị, không áp đặt, không tìm vinh quang cho mình. Trái tim nhân loại của Người hoàn toàn rộng mở trước Chúa Cha. Chính trái tim hiền lành và khiêm nhường ấy đã trở thành dung mạo hữu hình của tình yêu Thiên Chúa giữa trần gian.

Nhưng liệu chúng ta có thể sống như thế không?

Nếu chỉ dựa vào ý chí của mình, có lẽ là không.

Chúng ta quá hiểu chính mình. Chúng ta hứa sẽ kiên nhẫn, rồi lại nổi nóng. Hứa sẽ tha thứ, rồi lại nuôi hận. Hứa sẽ trung thành, rồi lại sa ngã. Một mình chúng ta không thể trở nên con người mà Đức Kitô mời gọi.

Chính vì thế, bài đọc thứ hai hôm nay đem đến cho chúng ta một niềm hy vọng lớn lao. Thánh Phaolô không chỉ nói đến Chúa Thánh Thần, mà còn gọi Người là “Thần Khí của Đức Kitô.” “Ai không có Thần Khí của Đức Kitô thì không thuộc về Đức Kitô.” Đời sống Kitô hữu không phải chỉ là cố gắng nhiều hơn, nhưng là để chính sự sống của Đức Kitô lớn lên trong mình. Cũng chính Thần Khí đã làm cho Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết, hôm nay đang ở trong chúng ta. Ngày qua ngày, Thần Khí ấy làm suy yếu những ước muốn của xác thịt và nuôi dưỡng những tâm tình của Đức Kitô. Người dạy người chồng nóng nảy biết trở nên hiền hòa. Người ban hy vọng cho người đang chiến đấu với nghiện ngập. Người nâng đỡ người vợ vẫn tiếp tục yêu thương khi yêu thương đã trở nên nguội lạnh. Người giúp các bạn trẻ chọn sự trong sạch thay vì chiều theo cám dỗ, chọn trung thực thay vì gian dối, chọn quảng đại thay vì tham lam, chọn tha thứ thay vì báo oán. Sự biến đổi ấy thường diễn ra từng ngày và không phải lúc nào cũng dễ nhận thấy. Nhưng nếu chúng ta không ngừng mở lòng cộng tác với Thần Khí của Đức Kitô, Người sẽ từng bước giải thoát chúng ta khỏi những ràng buộc của xác thịt và làm cho chúng ta ngày càng nên giống Đức Kitô hơn.

Anh chị em thân mến,

Tin Mừng hôm nay không hỏi chúng ta giàu hay nghèo, thành công hay thất bại, học cao hay học ít. Tin Mừng chỉ hỏi một điều: Chúng ta có sẵn sàng trở nên những kẻ bé mọn của Thiên Chúa hay không?

Chúa Cha đang lôi kéo chúng ta đến với Con của Người. Chúa Con đang mặc khải tình yêu của Chúa Cha cho chúng ta. Và Chúa Thánh Thần, Thần Khí của Đức Kitô đang chờ để biến đổi chúng ta thành một tạo thành mới.

Vậy, chúng ta hãy mang đến với Chúa Giêsu tất cả những thất bại, những yếu đuối, những vết thương, những cám dỗ, những mối tương quan rạn nứt và mọi gánh nặng mà bấy lâu nay chúng ta vẫn cố mang một mình. Chúng ta hãy học nơi Trái Tim hiền lành và khiêm nhường của Người, và hãy để Thần Khí của Đức Kitô thực hiện nơi chúng ta điều mà tự sức mình chúng ta không bao giờ làm được; đó là trở nên những kẻ bé mọn của Thiên Chúa, những người đang sống ngay từ hôm nay sự bình an, tự do và niềm vui của Nước Trời. Amen.

© 2025 CỘNG ĐỒNG PHÓ TẾ VIỆT NAM TẠI HOA KỲ. All Rights Reserved.