Brothers and sisters in Christ,
A mother once sat beside the hospital bed of her little child through the entire night. The child had a dangerously high fever. The mother had not slept for almost twenty-four hours. She still had work the next morning. Her eyes were exhausted, her body weak, her head aching. Yet every few minutes she would wake up again, lean forward, and gently place her hand upon the child’s forehead.
Why?
Not because anyone commanded her.
Not because she was paid.
Not because suffering itself is enjoyable.
But because true love makes another person’s pain enter into your own body.
The child’s suffering became her suffering.
Brothers and sisters, today’s Gospel invites us into the deepest mystery of the Heart of God. When Saint Matthew describes Jesus seeing the crowds, he writes:
“At the sight of the crowds, His heart was moved with pity for them, because they were troubled and abandoned, like sheep without a shepherd.”
The Greek word used here is extraordinarily powerful: ἐσπλαγχνίσθη (esplagchnisthē)
This word comes from the Greek word σπλάγχνα (splagchna), meaning:
the entrails,
the bowels,
the deepest interior organs of a person.
For the ancient world, the deepest emotions did not come from the “heart” as we often say today. They came from the deepest interior of the human being.
Thus, when the Gospel says: “Jesus was moved with compassion,”
it literally means: “He was shaken in His deepest being.”
“Mercy seized Him from within.”
“His whole interior ached for them.”
This is not superficial pity.
This is not mere sympathy.
This is not simply emotional empathy.
This is love that suffers because another suffers.
This is love that cannot remain distant.
This is love that moves toward the wounded in order to save them.
That is why this same word appears throughout the Gospel whenever Jesus encounters human misery: the blind, the lepers, the hungry crowds, the grieving widow, the lost son, the sick, the possessed, the sinful.
And remarkably, in the parable of the Prodigal Son, the father himself is described with this same word: “He was filled with compassion.”
Why?
Because Jesus is revealing that the aching mercy of the father is the aching mercy of God Himself.
And this is exactly what the Church has been revealing to us during the last three Sundays.
On Trinity Sunday, we contemplated that God is eternal communion of love:
Father, Son, and Holy Spirit.
On Corpus Christi, we saw that this divine love becomes flesh and blood in the Eucharist.
On the Solemnity of the Sacred Heart, we contemplated the Heart of Christ aching with mercy for humanity.
And today, the Gospel reveals what happens when that divine love encounters wounded humanity.
Divine compassion becomes humanly visible in Jesus Christ.
Brothers and sisters, this is one of the greatest mysteries of Christianity:
In Jesus, the invisible love of God becomes visible in flesh and blood.
God does not merely “care” about humanity from heaven.
He enters human suffering.
He walks among the crowds.
He touches lepers.
He weeps.
He feeds.
He heals.
He forgives.
He gathers.
He carries the burden of humanity into Himself.
Saint Paul says in today’s second reading:
“While we were still sinners, Christ died for us.”
Notice: not after we became holy, not after we deserved salvation, not after we fixed ourselves.
God loved first.
And therefore Christ’s compassion is not sentimental emotion.
It is salvific mercy.
The Gospel says Jesus saw the people: “troubled and abandoned.”
The Greek expressions describe people who are:
exhausted,
scattered,
wounded,
oppressed,
confused,
directionless,
spiritually lost.
How modern this sounds.
Today many people are exactly like this:
connected online yet deeply lonely,
successful yet spiritually empty,
busy yet without peace,
surrounded by noise yet without meaning.
Many families today are wounded.
Marriages struggle silently.
Children grow up anxious and confused.
Workers are exhausted.
People carry hidden depression, fear, addictions, bitterness, and loneliness.
And Christ still looks upon humanity today with the same ἐσπλαγχνίσθη.
His Heart still aches for His people.
But then something very important happens in the Gospel.
Immediately after Jesus feels compassion, He says:
“The harvest is abundant but the laborers are few.”
At first this sounds surprising.
Why does compassion suddenly lead to harvesting?
Because the “harvest” in the Gospel means human beings ready to be gathered back to God.
The people are not merely crowds.
They are lost sheep.
And God desires to bring His children home.
This connects beautifully with the first reading from Exodus.
God says to Israel: “You shall be My treasured possession…a kingdom of priests,
a holy nation.”
From the very beginning, God’s plan was never merely to create humanity and leave them alone.
God desires a people who belong to Him, a people living in covenant, a people gathered into communion, a people shepherded by divine love.
That is the Kingdom of God.
The Kingdom is not merely heaven after death.
The Kingdom begins whenever: God reigns, truth reigns, mercy reigns, forgiveness reigns, holiness reigns, love reigns.
And therefore Jesus sees humanity scattered by sin and desires to gather them into the Kingdom of the Father.
That is why He calls the Twelve Apostles by name.
Peter.
Andrew.
James.
John.
Matthew the tax collector.
Weak men.
Imperfect men.
Ordinary men.
Why?
Because divine love is always personal.
God does not save humanity anonymously.
He calls persons by name and sends them into the world.
And this is where the Gospel becomes very concrete for us.
Many Catholics think: “Father does ministry.” “The deacon does ministry.”
“The sisters do ministry.”
But today’s Gospel says: No.
Every baptized Christian is sent into the harvest.
Parents are sent to their children.
Spouses are sent to one another.
Teachers are sent to students.
Workers are sent into workplaces.
Parishioners are sent into society.
And what are we sent to do?
Exactly what Christ did:
heal,
encourage,
reconcile,
teach,
forgive,
welcome,
carry burdens,
bring people back to God.
A teacher once noticed a teenage student sleeping in class almost every day. Many teachers became frustrated and labeled him lazy. But one teacher stayed after school and quietly asked:
“Are you okay?”
The boy suddenly broke down crying.
His mother was hospitalized.
His father had disappeared.
He worked nights cleaning restaurants to help pay rent.
That teacher began bringing him food, helping him with scholarships, checking on him every week, encouraging him not to give up.
Years later, the young man said:
“Everybody saw me as a problem. But one person saw me as worth saving.”
Brothers and sisters that is harvesting for the Kingdom of God.
The harvest is not collecting numbers.
It is gathering wounded people back into the love of God.
And this is exactly what the Church must become today:
the visible compassion of Christ in the world.
In family life:
we gather the harvest whenever we forgive instead of prolonging resentment.
In marriage:
we gather the harvest whenever spouses continue loving through sacrifice and suffering.
In society:
we gather the harvest whenever we defend truth, protect the weak, and bring hope into despair.
In parish life:
we gather the harvest whenever we welcome the lonely, teach the faith, visit the sick, encourage the fallen away, and help carry one another’s burdens.
Because the Church exists to continue Christ’s ἐσπλαγχνίσθη in the world.
Brothers and sisters,
the deepest tragedy today is not merely economic poverty.
It is spiritual abandonment.
Many people today live exactly as the Gospel describes:
“like sheep without a shepherd.”
And Christ still looks upon the crowds.
His Sacred Heart still aches.
But now He desires His compassion to continue through us:
through our words,
through our sacrifices,
through our fidelity,
through our forgiveness,
through our witness.
The Eucharistic Body of Christ must become the compassionate Body of Christ in the world.
The Sacred Heart of Jesus now seeks human hearts willing to beat with His own mercy.
And therefore the final question of today’s Gospel is not merely:
“Do you believe in Christ?”
But rather:
“Will you allow Christ’s divine ἐσπλαγχνίσθη to become visible through your own life?”
Amen.
Anh chị em thân mến trong Đức Kitô,
Có một người mẹ ngồi bên giường bệnh của đứa con nhỏ suốt cả đêm. Đứa bé bị sốt rất nặng. Người mẹ gần như không ngủ suốt hai mươi bốn tiếng đồng hồ. Sáng hôm sau bà vẫn còn phải đi làm. Đôi mắt đã rã rời, thân xác mệt lả, đầu đau nhức. Nhưng cứ vài phút, bà lại giật mình thức dậy, cúi xuống và nhẹ nhàng đặt tay lên trán đứa con mình.
Tại sao?
Không ai bắt buộc bà. Không ai trả tiền cho bà. Không phải vì đau khổ tự nó là điều dễ chịu.
Nhưng bởi vì tình yêu thật sự làm cho nỗi đau của người khác đi vào chính thân xác mình.
Nỗi đau của đứa con trở thành nỗi đau của người mẹ.
Anh chị em thân mến, bài Tin Mừng hôm nay dẫn chúng ta đi vào một trong những mầu nhiệm sâu thẳm nhất của Trái Tim Thiên Chúa. Khi thánh Matthêu diễn tả Đức Giêsu nhìn thấy đám đông dân chúng, ngài viết: “Đức Giêsu thấy đoàn lũ dân chúng thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng như bầy chiên không người chăn dắt.”
Trong nguyên ngữ Hy Lạp, thánh Matthêu dùng một từ vô cùng mạnh mẽ: ἐσπλαγχνίσθη (es-plag-chnis-thē)
Từ này phát xuất từ chữ σπλάγχνα (splag-chna), nghĩa là: ruột gan, tâm can, nội tạng sâu thẳm nhất của con người.
Trong thế giới Kinh Thánh, ‘trái tim’ là trung tâm toàn diện của con người — nơi tư tưởng, ý chí và tình yêu cư ngụ. Nhưng khi muốn diễn tả lòng thương xót mãnh liệt đến quặn đau trước nỗi khổ của người khác, người Do Thái và Hy Lạp thường dùng hình ảnh ‘ruột gan,’ ‘tâm can,’ hay nơi sâu thẳm nhất của con người.”
Vì thế, khi Tin Mừng nói Đức Giêsu “chạnh lòng thương” — es-plag-chnis-thē — thì không phải chỉ là một cảm xúc thoáng qua nơi trái tim, nhưng là cả nội tâm thần linh của Người rung động sâu thẳm vì nhân loại đau khổ. Ruột gan Người quặn đau vì họ.
Đây không phải là thứ thương hại hời hợt. Không chỉ là cảm thông bên ngoài. Không đơn thuần là xúc động tình cảm.
Đây là tình yêu đau vì người mình yêu đang đau.
Đây là tình yêu không thể đứng xa.
Đây là tình yêu bước đến gần người bị thương tích để cứu họ.
Chính vì thế mà cùng một từ này xuất hiện khắp Tin Mừng mỗi khi Đức Giêsu gặp nỗi khổ của con người: người mù, người phong cùi, đám đông đói khát, bà góa mất con, người con hoang đàng, kẻ bệnh tật, người bị quỷ ám, những người tội lỗi.
Và đặc biệt, trong dụ ngôn Người Cha Nhân Hậu, chính người cha cũng được mô tả bằng từ ấy: “Ông chạnh lòng thương.”
Tại sao? Bởi vì Đức Giêsu muốn mặc khải rằng lòng thương xót quặn đau của người cha chính là lòng thương xót quặn đau của Thiên Chúa.
Và hôm nay, Tin Mừng cho thấy điều gì xảy ra khi tình yêu thần linh ấy gặp gỡ nhân loại đầy thương tích, lạc lõng và khốn khổ.
Lòng thương xót thần linh trở nên hữu hình nơi Đức Giêsu Kitô.
Anh chị em thân mến, đây là một trong những mầu nhiệm vĩ đại nhất của Kitô giáo: Nơi Đức Giêsu, tình yêu vô hình của Thiên Chúa trở nên hữu hình bằng xương bằng thịt.
Thiên Chúa không chỉ “quan tâm” đến nhân loại từ trời cao xa vời.
Người bước vào đau khổ nhân loại. Người đi giữa đám đông. Người chạm vào người phong cùi. Người khóc. Người cho ăn. Người chữa lành. Người tha thứ. Người quy tụ. Người mang lấy gánh nặng của nhân loại vào chính bản thân mình.
Anh chị em có nhớ không, thánh Phaolô trong bài đọc hai nói:
“Ngay khi chúng ta còn là tội nhân, Đức Kitô đã chết vì chúng ta.”
Không phải sau khi chúng ta nên thánh.
Không phải sau khi chúng ta xứng đáng.
Không phải sau khi chúng ta sửa mình hoàn hảo.
Thiên Chúa yêu trước. Vì thế, lòng thương xót của Đức Kitô không phải chỉ là cảm xúc mềm lòng. Đó là lòng thương xót cứu độ.
Tin Mừng nói Đức Giêsu thấy dân chúng: “lầm than vất vưởng.”
Những từ Hy Lạp ấy diễn tả những con người: kiệt sức, tan tác, bị thương, bị áp bức, hoang mang, mất phương hướng, lạc mất đời sống thiêng liêng.
Ông bà anh chị em nghe có giống thời đại hôm nay không!
Nhiều người hôm nay cũng đang sống như thế: chúng ta nối mạng khắp nơi nhưng cô đơn sâu thẳm, thành công nhưng tâm hồn trống rỗng, bận rộn nhưng không có bình an, ồn ào nhưng không tìm ra ý nghĩa cuộc sống.
Nhiều gia đình đang bị thương tích. Nhiều cuộc hôn nhân âm thầm rạn nứt. Con cái lớn lên trong lo âu và hoang mang.
Người lao động mệt mỏi. Nhiều người mang trong lòng trầm cảm, sợ hãi, nghiện ngập, cay đắng và cô độc.
Và hôm nay Đức Kitô vẫn nhìn nhân loại với chính “lòng quặn đau”. Trái Tim Người vẫn đau vì dân Người.
Nhưng rồi có một điều rất quan trọng xảy ra trong Tin Mừng.
Ngay sau khi chạnh lòng thương, Đức Giêsu nói: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít.”
Thoạt nghe, điều này có vẻ lạ.
Tại sao lòng thương xót lại dẫn đến chuyện gặt lúa?
Bởi vì “mùa gặt” trong Tin Mừng chính là những con người đang sẵn sàng được quy tụ trở về với Thiên Chúa.
Họ không chỉ là đám đông. Họ là những con chiên lạc!
Và Thiên Chúa muốn đưa con cái Người trở về nhà.
Điều này nối kết rất đẹp với bài đọc sách Xuất Hành hôm nay.
Thiên Chúa nói với Israel: “Các ngươi sẽ là sở hữu riêng của Ta…
một vương quốc tư tế, một dân tộc thánh.”
Ngay từ đầu, kế hoạch của Thiên Chúa không phải chỉ là tạo dựng con người rồi để họ tự xoay sở.
Thiên Chúa muốn có một dân thuộc về Người, một dân sống trong giao ước, một dân được quy tụ trong hiệp thông, một dân được chăn dắt bởi tình yêu thần linh.
Đó chính là Nước Thiên Chúa, là Nước Trời.
Nước Thiên Chúa không chỉ là thiên đàng sau khi chết.
Nước Thiên Chúa bắt đầu ở bất cứ nơi nào: Thiên Chúa ngự trị, sự thật ngự trị, lòng thương xót ngự trị, sự tha thứ ngự trị, sự thánh thiện ngự trị, và tình yêu ngự trị.
Vì thế Đức Giêsu nhìn thấy nhân loại tan tác vì tội lỗi và muốn quy tụ họ vào Nước của Chúa Cha.
Đó là lý do Người gọi đích danh Mười Hai Tông Đồ : Phêrô, Anrê, Giacôbê, Gioan, Matthêu người thu thuế…
Họ là những con người yếu đuối, bất toàn, và Bình thường. Tại sao?
Bởi vì tình yêu thần linh luôn mang tính cá vị. Thiên Chúa không cứu nhân loại một cách vô danh.
Người gọi từng người bằng tên và sai họ đi vào thế giới.
Và đây là điểm Tin Mừng trở nên rất cụ thể đối với chúng ta.
Nhiều người Công giáo nghĩ rằng: “Cha xứ, cha phó làm việc mục vụ.”
“Phó tế làm việc mục vụ.” “Các nữ tu làm việc mục vụ.”
Nhưng Tin Mừng Matthew hôm nay nói: Không. Mọi Kitô hữu đã chịu phép rửa tội đều được sai đi vào cánh đồng truyền giáo.
Cha mẹ được sai đến với con cái. Vợ chồng được sai đến với nhau.
Thầy cô được sai đến với học sinh. Người lao động được sai đến nơi làm việc. Giáo dân được sai vào xã hội.
Và chúng ta được sai đi để làm gì?
Để làm chính điều Đức Kitô đã làm: chữa lành, khích lệ, hòa giải, dạy dỗ, tha thứ, đón nhận, mang gánh nặng cho nhau, đưa con người trở về với Thiên Chúa.
Chuyện kể, có một giáo viên nhận thấy một học sinh trung học ngày nào cũng ngủ gục trong lớp. Nhiều giáo viên khác bực bội và cho rằng em lười biếng. Nhưng cô giáo này ở lại sau giờ học và nhẹ nhàng hỏi:
“Em có điều gì buồn phiền không?” Cậu bé bật khóc!
Mẹ em đang nằm bệnh viện. Cha em bỏ đi. Ban đêm em phải đi lau dọn nhà hàng để phụ tiền thuê nhà.
Từ đó, cô giáo ấy bắt đầu mang thức ăn cho em, giúp em xin học bổng, thường xuyên hỏi thăm và khích lệ em đừng bỏ cuộc.
Nhiều năm sau, cậu học trò ấy nói: “Mọi người đều nhìn tôi như có vấn đề. Chỉ có một người nhìn tôi như một con người đáng được yêu.”
Anh chị em thân mến, đó chính là gặt lúa cho Nước Thiên Chúa.
Mùa gặt không phải là thu gom con số.
Mùa gặt là quy tụ những con người bị thương tích trở về với tình yêu của Thiên Chúa.
Và đó chính là điều Hội Thánh phải trở nên hôm nay: trở nên lòng thương xót hữu hình của Đức Kitô giữa thế giới.
Trong gia đình: chúng ta gặt mùa lúa của Chúa mỗi khi biết tha thứ thay vì kéo dài oán giận.
Trong hôn nhân: chúng ta gặt mùa lúa của Chúa mỗi khi tiếp tục yêu thương qua hy sinh và đau khổ.
Trong xã hội: chúng ta gặt mùa lúa của Chúa mỗi khi bảo vệ sự thật, bênh vực người yếu đuối và đem hy vọng vào nơi tuyệt vọng.
Trong giáo xứ: chúng ta gặt mùa lúa của Chúa mỗi khi đón nhận người cô đơn, dạy giáo lý, thăm viếng bệnh nhân, nâng đỡ người sa ngã và giúp nhau mang gánh nặng cuộc đời…và còn muôn điều khác nữa…
Bởi vì Hội Thánh hiện hữu để tiếp tục lòng chạnh thương của Đức Kitô trong thế giới.
Anh chị em thân mến, thảm kịch lớn nhất hôm nay không chỉ là nghèo đói vật chất. Nhưng là sự bỏ rơi thiêng liêng.
Nhiều người hôm nay đang sống đúng như Tin Mừng mô tả: “như bầy chiên không người chăn dắt.”
Và Đức Kitô hôm nay vẫn nhìn đám đông. Thánh Tâm Người vẫn quặn đau. Nhưng Người muốn lòng thương xót của Người tiếp tục sống qua chúng ta: qua lời nói, qua hy sinh, qua lòng trung tín, qua sự tha thứ, qua chứng tá đời sống của chúng ta. Vì thế, câu hỏi cuối cùng của Tin Mừng hôm nay không chỉ là: “Tôi có tin vào Đức Kitô không?”
Nhưng là: “Tôi có để cho “Lòng Chạnh Thương” thần linh của Chúa Kitô trở nên hữu hình qua chính cuộc đời tôi không?”
Amen.